My cat is Bubu

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

Cõi người rung chuông tận thế

http://30.media.tumblr.com/tumblr_lugr7znSpP1qzwhyzo1_500.jpg

Tưởng như bị mất cảm giác đọc ngấu nghiến từ lâu. Ngày hôm nay kiếm tìm lại được sự run rẩy suốt bốn tiếng đồng hồ trong từng cảnh chuyện* của Hồ Anh Thái, tôi ra cái phù khi gặp lại được đống cảm xúc thân quen. Có thể coi cảm giác này là một thứ khoái cảm nhẹ, thứ khoái cảm lạ kì không giống khi trai gái trao “duyên”, mà phần nào hao hao với những lần nhân vật Bốp trong truyện bóp cổ con dê hay bóp cổ cô người yêu của chính mình rồi “bắn pháo hoa”
(vâng, tất nhiên là tôi không bắn pháo).

Tôi như một đứa trẻ nhỏ cười cợt trước suy nghĩ “à, cốt truyện lại bám theo một cái mạch như thế, lại để đàn bà đưa đẩy như thế, hóa ra là sự trả thù như thế, lại giáo dục là đời như thế...”
Tôi lại như một kẻ xem phim tâm lý thị trường đầy lòng trắc ẩn ngoài rạp, cứ chờ đợi mãi một lúc nào đó vị thuyền trưởng lặng lẽ (không) tầm thường tìm về với cô vợ bị bỏ ngoài đảo và đứa con rơi chờ đợi bấy lâu.

Nhưng tôi đã sai rồi.
...

Những câu truyện cứ lần lượt vẽ ra, ngắn gọn và xúc tích, không thừa cảnh nào, thiếu một vài cảnh mà nó phải thiếu, có lẽ Hồ Anh Thái không có nhiều thời gian như các nhà văn Mỹ để mất công miêu tả sự bó chặt của cái quần Gucci da lộn cào vào cánh đùi mượt mà của cô gái cùng sự vất vả đến tột cùng để cài được cái nút quần trên cùng của cô cho vừa với cái quần 1000$ và những câu chuyện về cô dì chú bác với những sở thích và tính cách khác nhau của họ hàng cô gái chủ sở hữu chiếc quần.
Sự sang trọng và đắt tiền cũng được nhắc đến nhiều trong câu truyện của ông, nhưng bên cạnh nó luôn là sự chú giải về sự rẻ mạt trong giá trị nhưng đắt đỏ về công sức.


Đây là câu chuyện của một thuyền trưởng lái tầu viễn dương, của một người em, một người chú, một người cha, một người tình, một người bạn, một kẻ thù và một kẻ sám hối.
Đó là tất cả những gì mà tôi có thể tóm tắt. Tôi xin phép chỉ tóm tắt rất qua loa, bởi lẽ câu chuyện này hay vì nó khiến người ta phải đọc quá nửa mới hiểu nó muốn nói về cái gì, và ở nửa đầu, ngay cả khi chưa biết sẽ đi đâu tiếp theo người ta vẫn cảm thấy thú vị với những tình tiết mà nó mang đến.

Tôi biết đến Hồ Anh Thái khi ông là người viết lời tựa cho cuốn sách của anh bạn, vu vơ trong một lần đi mua sách tôi tìm đến “Tiếng thở dài qua rừng kim tước” của ông. Quá ấn tượng với một Ấn Độ trần trụi được vẽ ra khác với tất cả những sách báo mà tôi đã đọc trước đó, một số nhà phân tích trêu đùa rằng Hồ Anh Thái từ một người đi sứ, giờ dần đã trở thành một nhà Ấn Độ học, với tôi đó không chỉ là không chỉ là một sự trêu đùa. Anh là một nhà Ấn Độ học thực sự, nhất là sau Tiếng thở dài qua rừng kim tước (1998),Đức Phật, nàng Sivitri và tôi ,Mười lẻ một đêm (2006) ,Namaskar! Xin chào Ấn Độ (2008) tôi lại càng tin như thế.


Với những mặc định vốn có bởi vốn kiến thức hạn hẹp của bản thân, tôi đã quá bất ngờ trước một Hồ Anh Thái rất khác qua Cõi người rung chuông tận thế(2002), chính là cuốn sách mà tôi đang muốn nói tới ở đây.

Tôi bị bất ngờ bởi nhiều thứ, bởi một Hồ Anh Thái khác lạ nhiều lần qua một cuốn truyện có vẻ như là trinh thám (may quá vẫn nhận ra ông khi Đông nói “Cuối cùng thì Đức Mẹ Đồng Trinh cũng chảy máu rồi), bởi một Đông tinh tường nhưng không tinh tướng, có khi còn rất tinh tế. Bởi một Đông tinh tế nhưng không rởm đời, không rởm đời khi anh vẫn lao vào gái chứ không tỏ ra mình là “đồng cô” khi thèm muốn, không rởm đời khi anh có được cái “lần đầu tiên” của người con gái xứ chài hai mươi sáu tuổi đã dưng dưng biết ơn những đủ tỉnh táo để hiểu đó không phải là cảm giác của tình yêu.

Đôi khi tôi có cảm giác rằng tôi cũng đang tìm kiếm một anh Đông như thế để mà làm quen và ngưỡng mộ trên cuộc đời này.

“Cô gái ngồi bên cạnh nước mắt lã chã trong chiếc mùi xoa chỉ còn để hở đôi mắt nhem nhép mưa dầm. Khóc như thế chắc là khóc vì tình. Cô cứ thử ốm suýt chết một lần đi. Cô cứ thử đi đưa đám bạn bè người thân nhiều nhiều đi. Tình yêu trở thành không đáng kể. Thất tình thành chuyện không đáng kể. Bị lường gạt cũng thành chuyện vô nghĩa.”


Yếu tố Phật giáo, giác ngộ vẫn không thể thiếu trong tác phẩm của Hồ Anh Thái. Tôi đã tâm đắc không lời nào tả nổi khi đọc đến đoạn:

Ngài giác ngộ năm ba mươi lăm tuổi (tức là nếu tôi giác ngộ được thì đúng vào năm nay), bốn mươi lăm năm sau đó, ngài phải sống giữa cõi người tôn sùng Ngài, kính phục Ngài, tin theo Ngài nhưng không chắc đã hiểu Ngài. Ngài cô đơn và đáng thương là ở chỗ ấy.

Tôi cảm thấy mình quá ngu ngốc, quá đỗi ngu ngốc, đây chính là điều băn khoăn về cái không toàn vẹn của Đức Phật mà tôi cứ tìm kiếm bấy lâu nay, đây chính là cái cảm giác mồn một mà tôi cảm thấy chứ không gọi tên được bấy lâu nay khi xem những bức tranh vẽ lại Kinh A Di Đà. Ở cõi Cực Lạc ấy. Tôi thấy người ta cô đơn lắm.

Tôi xin được kết “bài văn” lê thê miêu tả sự sung sướng khó hiểu của bản thân trước một cuốn sách tuyệt vời (với bản thân tôi) bằng một suy nghĩ khác của Đông mà tôi rất tâm đắc

Tôi ba mươi lăm tuổi. Tuổi ấy Đức Phật được giác ngộ. Có nhiều người đi qua tuổi ba mươi lăm mà mãi mãi không giác ngộ. Có những người giác ngộ trước cả tuổi ba mươi lăm. Ngộ muộn hay ngộ sớm, họ tất thảy đều đáng thương.


p/s: bạn thân mến, nếu bạn thực sự muốn tìm đọc Cõi người rung chuông tận thế, thì xin bạn hãy google và tìm một bài viết review khác, bởi cá nhân tôi viết ra những dòng này chỉ để thỏa mãn sự hả hê và yêu mến của bản thân mình, đây hoàn toàn là những mạch cảm xúc rối bời lộn xộn được sắp xếp vụng về trước một thiên truyện hay, nó hoàn toàn không phù hợp với mục đích giới thiệu miêu tả nhận xét kĩ lưỡng cụ thể về một tác phẩm như các bài review cơ bản. Nhưng tôi thực sự khuyên bạn hãy thử đọc nó. Rất cảm ơn vì bạn đã cất công đọc đến tận dòng chữ này. :)



*cảnh chuyện : Hồ Anh Thái không phải là người chăm chút câu chữ mượt mà gọn ghẽ như Đoàn Minh Phượng hay Nguyễn Ngọc Tư (những người tôi bị ấn tượng sâu sắc bởi lối hành văn) nên ở đây tôi viết “cảnh chuyện”, không phải “câu chữ”.

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh




---
1,
Ngồi cắt lá hoa hồng mà thấy thời gian dài như vô tận, cắt hết lá này đến là khác, rồi còn phải so gốc để nó không bị ngắn quá hoặc không bị dài quá không mẹ về lại quát loạn nhà lên vì chẳng có ai cắm hoa hồng như thế.
mình nhớ đến chuyện NNA, mình giống như con Mận, có 10 hoa tay nhưng làm cái gì cũng xấu, người khác làm một lần thì mình phải làm đến 3 lần. Chả như chú Đàn bị cụt một tay mà thổi Hacmonica bài nào ra bài đấy, ngày chú vui thì con trâu đầu làng cũng biết, ngày chú buồn đến đàn chim cũng chẳng muốn đậu trên cành cây để nghe tiếng đàn của chú.
Chả thế mà Maika chả bảo " sao ở đây ai cũng nhã chỉ mỗi con này là không", mình bổ quả cóc cũng xấu í.

2,
Ngày nào đi làm về cái bạn bán điện thoại thẻ nhớ usb đồng hồ hỏng giá để nến thắt lưng vòng đeo tay mỹ phẩm không rõ chức năng khung ảnh túi xách v.v.. và v.v.. trước cửa nhà mình cũng nhìn mình bằng con mắt rất lạ kì. Mình không biết cuộc sống gắn với việc phải đi thuê nhà hết năm này qua năm khác, ban sáng thì đi thu mua đồng nát, đến tối trải cái bạt ra bán trên vỉa hè là như thế nào. Ngày xưa công an người ta còn hay đuổi, nhưng cứ thu cả cái bạt với tỉ thứ đồ bên trong về mà chả ai đến lấy, thế là không có tiền chuộc, mấy ông công an cũng tiếc xăng chẳng đến thu nữa.
Người ta sống đã như thế tới 10 năm nay rồi, từ cái hồi xe đạp vẫn có giá trị, mấy bạn sinh viên nghèo nghèo ham của rẻ đi xem đồ thoắt cái là thấy xe biến mất ngay...Không hiểu là do mình lớn lên hay cách sống của người ta văn minh lên mà dạo này chẳng thấy ai bị trộm cướp nữa (thế liên quan j đến việc mình lớn nhỉ?)
Chỉ ngại nhất mỗi khi về nhà, người ta lại dẹp hết cả đồ bày ở vỉa hè ra để mình lấy đường cho xe vào, lăng xăng chạy ra dắt xe cho mình, hỏi han rối rít....sao thấy thương ghê gớm.
-
Trong chuyện ba con Mận bị cả làng đồn là bị bệnh phong, nên ba nó "bị" mẹ nó nhốt trên gác. Nó phải phụ mẹ nó bán hàng thổi cơm, trông ba, nên nó chẳng có thời gian học bài, lúc nào cũng đứng bét lớp.
Đoạn này làm mình nhớ đến cậu bạn ở trên, nghe bảo nó đánh đàn giỏi lắm, hồi ở quê đi thi khắp tỉnh, mà lên đây thì mẹ nó chả có tiền cho nó vào nhạc viện, nó bảo nhà nó nói vào đấy chỉ để "đi đú" nên đỗ rồi mà chẳng cho học. Thế nên bây giờ nó ngồi bán điện thoại phụ mẹ, sạc điện thoại nó có cả một bao tải, bán rẻ lắm. Có mỗi 5k.

3,
trong truyện còn có một thằng Sơn. Thằng Sơn con ông ba Huấn suốt ngày dụ con bé Ba vào bụi cây làm chuyện người lớn thế là có ngày bị ba con bé Ba cưỡi trâu đỏ rực mắt đuổi khắp làng phải trèo lên cây. Chuyện này đúng là chỉ ở quê mới thế, cũng chỉ ở quê mới có kiểu giao lưu văn minh 7h tối thứ 7 cả làng thanh niên trai gái kéo nhau ra ghế đá trước ao cạnh sân đình ngồi thể hiện trêu nhau. Trai thì thể hiện là ta cá tính mạnh mồm biết đùa, gái thì cười hí hí e lệ như là "ôi em ngại lắm", xong rồi hôm sau đã thành đôi thành cặp ngay được.
Hồi mình bé về quê đã thấy các anh chị như thế. Giờ thì chẳng nữa. Người trong làng chẳng thèm yêu nhau, chắc tại biết nhau rõ quá. Bây giờ các chị gọi điện lên VOV giao thông tặng bài hát rồi để lại số điện thoại làm quen hẳn hoi, oách lắm. Các anh giai làng cũng ra Hà Nội rồi yêu các chị tỉnh khác. Dần dà trong làng chỉ còn lại toàn người già với trẻ con. "Chúng nó cứ đi đâu hết cả..." Các cụ cứ gặp nhau là lại bảo thế.

4,
trong truyện còn có thằng Tường. Cái thằng yêu anh trai bằng cả thế giới không thể không nhắc đến. Cái thằng lúc nào làm việc nhà cũng thấy tíu tít và hân hoan, rồi nó còn nuôi cả một con Cóc, yêu thương nó như người thân trong nhà, rồi đờ người ra khi con Cóc bị bắt mất. Sống trên đời, chỉ ước có được thằng em như nó. Nó là nhân vật mà chắc nhiều người đọc sẽ yêu quý nhất.

5, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh. Thật đấy.
Giống như vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, thì đây lại là một cuốn truyện tuyệt vời vỗ về tâm hồn con người biết bao nhiêu.
Các bác nhà văn cứ như thế, bảo sao cuộc đời cứ đẹp mãi!







Th.



Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ

Tôi bắt đầu đọc Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vào một chiều mưa tháng sáu trong ngôi nhà ở tạm chỉ có hai mẹ con, bố đã đi về nơi cất giữ những kỉ niệm đẹp đẽ nhất của tuổi thơ tôi. Cả tôi và mẹ đều rất tiếc khi phải để bố về đó một mình, một mình với bà ngoại, với các bác, các dì, và với ba cái răng đã bị rơi mất trong lần ăn thịt chó gần nhất của bố.

Buồn cười là cứ mỗi lần gọi điện cho bố, thay vì chờ đợi giọng nói của bố tôi lại mong được nói chuyện với bác dâu hơn cả. Tôi có cảm giác chỉ cần được nghe giọng bác là toàn bộ những kí ức về tuổi thơ sẽ được trải ra một cách vẹn nguyên và ngăn nắp. Giọng nói của bác khiến tôi nhớ lại những mùa hè về quê ở với bà và các bác. Những mùa hè theo các bác và các anh chị ra đồng. Chẳng làm được việc gì chỉ lăng xăng trên bờ ruộng, lăn lê với đám cỏ rồi tối về lại rên lên vì bị ngứa chân. Có tắm thế nào cũng không hết ngứa. Lúc đấy anh Ku ghẹo “ chân này là chân vứt đi của thành phố, phải cưa chân này đi lắp cái chân của làng vào thì mới là chân xịn”...

Không hiểu sao anh Ku rất ác cảm với cái chân của tôi, còn nhớ cái mùa hè năm nào đó tôi bị đỉa bám, anh đã gọi tất cả các anh em họ quây lại ...đái vào chân tôi để con đỉa thấy xót mà bong ra.

Xong xuôi anh bảo “ nó bong ra rồi thì sẽ không hút máu mày nữa, nhưng chân mày khai rồi thì cũng nên vứt nó đi, thay hẳn cái chân của “làng” vào “.

Lúc đấy tôi chỉ nghĩ, không biết vứt chân đi rồi thì “làng” nào sẽ cho tôi đôi chân. Và tôi vẫn nghĩ, anh Ku thật ra chẳng muốn cứu mình mà chỉ muốn ..đái vào chân mình mà thôi. Vì anh Ku ghét mình.

Tuy ghét tôi và ít cho tôi chơi chung vì tôi là con gái, nhưng thi thoảng anh ku vẫn dắt tôi tới trước cổng trường tiểu học. Ném tôi ra giữa chúng bạn và bảo “ đấy chúng mày xem đi, tao đã nuôi nó từ hồi nó cai sữa, bây giờ nó to đùng và trắng phau” ...

Lúc đấy tôi không hiểu từ “trắng phau”, chỉ mường tượng lờ mờ, có lẽ đó là một loại “thau chậu” nào đó. Chỉ nghĩ như thế rồi đứng im cho các bạn của anh Ku dòm ngó. Trong đấy có một chị quả quyết rằng tôi giống bà trẻ của chị ý, và vì thế nên chị cho hẳn tôi hai cái kẹo ớt có chuôi hình đao kiếm. Thứ kẹo ấy tôi vẫn còn thấy người ta bán mãi cho tới khi học cấp hai. Sau cũng thấy thưa dần. Hè năm đó tôi 6 tuổi.

Hè năm lớp 3, tôi bắt đầu được theo các anh các chị đi ..tập thể dục vào sáng sớm. Việc tập thể dục ở quê là một việc mang tính chất cộng đồng rất cao. Theo trí nhớ của tôi thì hình như chỉ những người già như bà ngoại là không đi tập. Còn lại thì 4h30 sáng là cả xóm râm ran, tất cả kéo nhau ra một con đê cao cao xa xa ngoằn nghèo nào đó. Chẳng có ai bận giầy thế thao hay áo thể dục. Đường trơn, nhiều sình và gập ghềnh. Tôi cũng chẳng thấy ai chạy, cũng không có loa đài gì, thỉnh thoảng lắm mới thấy một ai đó đứng uốn éo tay chân. Tất cả mọi người đi đi lại lại đều tăm tắp và rôm rả, vừa đi vừa nói bao nhiêu thứ chuyện. Ai nhìn thấy tôi cũng hỏi

“Ôi Cún đã lớn thế này rồi cơ à, ngày xưa còn theo bố nó về nhà bác Quý cai sữa, bây giờ không bị suy dinh dưỡng nữa à...”

Về sau lớn lên xem lại những bộ film việt nam có cảnh ng dân đổ ra đường mừng ngày giải phóng. Tôi luôn liên tưởng lại không khí đi tập thể dục trên đê ở quê tôi lúc ấy. Ai ai cũng rất là tươi vui.

Rất nhiều năm trôi qua tôi gần như tôi đã quên mất rằng mình có một tuổi thơ đẹp đẽ đến thế. Cái tuổi thơ êm đềm ngay cả khi bị rơi xuống ao làng, có anh Ku nhảy xuống vớt lên, dốc thẳng người như dốc cái tàu lá chuối bị sũng nước. Tôi còn nghe thấy cả tiếng gào tiếng khóc rất to của anh Ku khi đó. Tiếng gọi đó cứ in dấu mãi trong kí ức của tôi. Kí ức về một thời xa xôi khi mọi thứ không còn được nguyên vẹn như thế.

Những anh chị đã gắn bó ngày nào giờ đều đã cách tôi nữa vòng trái đất.

Tôi trộm nghĩ, nếu mấy năm nữa được là cô dâu, không biết anh chị có kịp để về với mình không. Về để bới tóc cô dâu - chải đầu chú rể như hồi chúng tôi còn thơ bé.

Và ngày hôm nay, tôi phải cảm ơn Nguyễn Ngọc Thuần không biết bao nhiêu lần khi một lần nữa những kí ức tuổi thơ của tôi được trở lại nguyên vẹn thông qua những Dũng những Tí những chú Hùng ông Tư. Câu chuyện của họ đương nhiên không giống những câu chuyện của tôi, nhưng tôi nghĩ bất cứ đứa trẻ - ( hoặc đã hơi “quá trẻ” ) nào khi đọc được cũng đều sẽ có cảm giác như thế. Cảm giác như là những điều dịu dàng từ rất xa xưa đột nhiên lại trở lại một cách vẹn nguyên.

Mẹ chắc chắn là thích xem film Hàn Quốc và thời sự hơn là đọc sách thiếu nhi. Nhưng tối nào mẹ cũng bảo tôi đọc lại cho mẹ nghe một đoạn trước khi đi ngủ. Đoạn mẹ thích nhất là đoạn “trước khi đi học về hãy để quên cái gì đó”, lần nào đọc xong đoạn đó mẹ lại kể thêm một câu chuyện về thời đi học của mẹ ,chuyện về “cô-giáo-phi-phấn”, về “ông-giáo-đầu-bóng”, về “những-món-quà-lặng-lẽ”, và đặc biệt là về cái bút kim tinh quý giá bác cả mua cho mẹ mà phải mãi về sau mẹ mới biết. Nói đến bác cả mẹ lại khóc. Mẹ nhớ bác cả như là nhớ ông.

Ban đầu tôi định kể rất nhiều câu chuyện về cuốn sách tuyệt vời này. Nhưng sau rồi tôi nghĩ, chẳng cần phải kể nhiều, ai đọc rồi cũng sẽ ngay lập tức tìm lại được một mảng kí ức yêu quý nào đó của mình ở trong ấy. Để rồi thật là hả hê và sung sướng khi tự thấy mình là một người “giàu có” biết bao nhiêu, hoặc là ít nhiều tự nhắc lại rằng mình cũng đã từng có một thời như thế. Tâm hồn của mình cũng đã từng có một khoảng yêu thương bao la như thế.

Ấy thế mà mới chỉ hôm qua thôi, tôi đã hàm hồ nói với một anh bạn rằng

“ Nguyễn Ngọc Thuần chỉ vẽ lên khung cảnh đẹp thôi. Chứ giọng điệu thì không đẹp đẽ, giống như là một cuốn sách nước ngoài dịch dở( ko hay) thì đúng hơn”.

Nó không hay như tôi tưởng-rằng-tôi-mong-muốn là bởi vì nó quá mộc mạc và gần gũi đấy thôi. Gần gũi như là đang thấy bản thân mình chạy lăng xăng trong đó, thấy mình cũng chui chỗ này, trèo chỗ kia, đâm ra lại thấy những cảnh này chẳng phải là sến - chẳng phải là mơ như mình mong muốn nữa.

Ôi có lẽ đó sẽ là một trong những phát ngôn ngớ ngẩn và khiến tôi thấy hối hận nhất cuộc đời.

Nhưng trước khi hối hận, thì tôi còn phải hả hê cho nốt cái sự “giàu có” của mình đã.

Thân yêu.

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Thiếu nữ đánh cờ vây

you dreamed i was ur love
and i lied in ur arms
ur dreamed of all our children
playing in the sun....

sleep, my snow white...




Khi đọc đến những dòng cuối cùng của Thiếu nữ đánh cờ vây, rất tình cờ là Maxi Hecker đang hát đến Snow white cho tôi nghe. Cho tôi, cho cô gái, cho chàng trai nghe. Họ đã kết thúc câu chuyện với tôi ở đây, và bắt đầu tình yêu của họ ở một nơi rất xa nào đó. Ở một nơi rất xa. Gần nhất thì cũng phải 5 năm về trước, khi là một cô nhóc lớp 10, lần đầu tiên tôi biết đến ván cờ - biết đến câu chuyện của họ.


Cách đây 5 năm tôi đã chảy nước mắt khi câu chuyện kết thúc. Và sau 5 năm đọc lại, phản ứng của tôi dù đã biết trước kết cục vẫn không hề khác đi. Giả chăng có khác là lần này Hecker đang hát bên tai, và tôi nhớ đến khoảnh khắc mình chảy nước mắt khi anh bật Hoppipola trong xe. Tôi không khóc, chỉ chảy nước mắt.


Thiếu nữ đánh cờ vây là câu chuyện tình yêu mà yếu tố yêu đương gần như chỉ được nhắc đến trong vỏn vẹn vài trang cuối cùng, nhưng tinh thần của nó thì xuyên suốt cả chuyện và được bắt đầu ngay từ khi hai nhân vật chính gặp nhau.

Bởi vì là nhân vật chính nên họ được đặc cách không có tên, họ gọi nhau là “thiếu nữ ” , “ người lạ mặt ”, “cô ta, anh ta”....


“Đột nhiên tôi nhận ra tôi không biết tên anh. Tôi không biết gì, ngoài tâm hồn anh”.


( và cuộc đời này thì không thiếu những tình yêu mà người ta biết mọi thứ về nhau, biết tường tận về gốc rễ, gia đình, sở thích, thói quen của nhau. Nhưng đúng tâm hồn thì lại không nắm bắt được...)


Sự vô danh không xóa mờ đi được hình ảnh của họ.

Tình yêu của họ là một thứ tình yêu kì lạ một cách bình thường như tất cả những tình yêu khác. Họ đến từ hai đất nước và gặp nhau trên bàn cờ, giao tiếp với nhau thông qua những quân cờ. Cái cớ gặp nhau là những ván cờ.


Chìm vào những câu chữ của Sơn Táp, cũng đồng nghĩa với việc tôi tự cuốn mình đắm vào trong một vùng lầy của những cảm xúc bế tắc, của những buồn những vui mà tôi không có cơ hội được quyết định để đón lấy. Thật may mắn là khi gấp cuốn truyện lại tôi vẫn phân biệt được đâu là thực và đâu là ảo, vẫn đủ sáng suốt để không bị nuốt chửng bởi cái lằn ranh mong manh hư hư thực thực đó .


Những gì Sơn Táp viết ra đã chạm được tới đáy sâu của những cung bậc tình cảm ( ít nhất là trong tôi ) giữa người với người. Xã hội hỗn loạn, người ta luôn cố chứng minh là kẻ kia sai, kia là kẻ giết người, tất cả đều là kẻ giết người, nhưng tất cả cũng đều là anh hùng. Không có kẻ giết người thực sự và cũng không có anh hùng thực sự. Nhưng Thiếu nữ đánh cờ vây đã chứng tỏ được một điều rằng giữa hai nền văn hoa đối địch ( và thù hận sục sôi trong bối cảnh câu chuyện) thì người ta vẫn có thể đến với nhau, yêu nhau, và yêu nhau đắm say...


Tôi thích cách Sơn Táp viết về dục tính. Bà viết về mọi điều thật đẹp, tình yêu của anh lính Nhật cùng sự trung thành với Thiên Hoàng của anh ta đẹp, cách nhìn đời của cô gái mạnh mẽ hiếm hoi say mê cờ đẹp, tình bạn tưởng như khô khốc của cô với cô bạn cùng lớp đẹp, và hiển nhiên là tình yêu của đôi trai gái..đẹp. Mọi thứ đều đẹp một cách giản dị và đương nhiên như nó phải thế , chính vì vậy dục tính ở đây cũng được viết ra một cách rất gọn ghẽ và tròn trịa. Đẹp tròn trịa. Ngay từ những dòng miêu tả về nụ hôn đầu của cô gái và Mẫn. Cách họ chơi đùa khi riêng tư với nhau. Rồi đến những xúc cảm dâng trào của chàng trai khi đã không có cơ hội được gặp lại cô . Tất cả đều xuất phát từ tình yêu và kết thúc cũng bởi tình yêu.


Không hiểu sao tôi có cảm tình đặc biệt với đoạn chàng trai xa lạ lặng lẽ ngồi im trông cho cô gái ngủ ở trên đồi. Có lẽ đó là thứ niềm tin kì lạ và tuyệt đối nhất họ đã dành cho nhau. Gần gũi nhau ở khoảng cách xa nhất, để rồi yêu nhau từ lúc nào không hay.


Và ở đoạn đầu cô gái đã nhận xét khi bạn bè cô bàn tán về một xác chết ăn mày bị những ăn mày lột hết quần áo :


“Xác chết thì làm sao bảo vệ được mình”


Nhưng cuối cùng, đã có hai xác chết được ở cạnh nhau. Bảo vệ nhau mãi mãi.

Có lẽ, đó là một trong những điều kì diệu nhất của tình yêu.




Để có thể nhìn người tôi yêu dấu, tôi đã cố gắng giữ cho mắt m“.




Tôi thực sự hi vọng rằng. Họ đã có thể nhìn nhau lâu hơn, ở ván cờ tiếp theo.


Th.


Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

1 tháng.

rất vui khi chợt nhận ra 6 tháng trở lại đây chúng tôi đã bắt đầu nghe nhạc chung.

bắt đầu bằng việc anh mua đĩa Stone rose rồi cố gắng cho tôi nghe từng bài một và cần mẫn lý giải ý nghĩa của chúng. Cuối cùng thì anh thất bại, tôi có thể đột nhiên có cảm tình với U2 bằng with or with out you ( cũng do anh cần mẫn nhồi nhét ), nhẫn nại nghe một vài bài từ Dig out your soul của Oasis tự mua vì bìa đĩa quá đẹp :">, nhưng tuyệt nhiên không thích Stone rose.

sau đó cả hai cùng như phát hâm bởi Noah and the whale khi đang nghe đoạn dạo của kênh Ffashion buổi tối ở Mộc Châu. First days of spring Last night on earth đc bật đi bật lại trên xe củng cố những hôm tắc đường.( Last night on earth ko mua đĩa mà đc chị Syka tốt bụng share link cho :P)

và khi chị Chi vác hẳn 21 của Adele từ Phần về thì 2 tuần sau đó cả 19 lẫn 21 của Adele hoàn toàn chế ngự quãng đường Cát Linh - La Thành - Hòa Mã ( đánh giấu mốc thgian ko ăn gì khác ngoài bít tết của anh ) (thực sự là đã phải kiềm chế lắm khi ko ôm chầm lấy chị Chi lúc chị đưa đĩa ở Muse, một câu nhờ vu vơ mà chị vẫn ghi nhớ, trời ơi...)

và trong một buổi điên loạn vì học thi vu vơ click vào Ganging up on the sun của Guster anh cop cho - đánh dấu một tuần lễ hai đứa bận bịu như điên với việc nhà cửa chăm sóc chó mèo..cùng nhau :P

tiếp sau đấy là sự tàn phá mạnh mẽ của Camera Obscura khi mình cho anh nghe thử My Maudleen Career, anh thích đến mức đi mua thêm Let's get out of this country và Underarchiver plz try harder thêm để nghe.( lần nào nghe Before you cry trong Underarchiver mình cũng xí xớn nt mấy chục từ eya eya....hạnh phúc dã man í <3 )

sau hôm xem I'm here cùng Hetty mình bị mê mẩn Aska và biết thêm Lost in the cùng all alone in an empty house.

và bây giờ thì bị chết đứng bởi Alela Diane. Người mệt lả sắp ngất đến nơi vì bh là 3h sáng nhưng mình vẫn không ngừng nung nấu ý nghĩ sẽ sang Mỹ cưới chị í và sẽ nghe nhạc của chị í đến chết T_T

huhuhu









p/s : mãi về sau mình mới biết bài Sugar Spun Sister mình rất thích là của Stone Rose, dù sao thì anh cũng đã không phí công. Hehehe

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Và khi tro bụi



And when this dust falls to the urn,
In that state I came, return

Và khi tro bụi rơi về,
Trong thinh lặng ấy, cận kề quê hương.

(Henry Vaughan 1622 - 1695 (The Retreat)


Tôi thực sự có cảm giác nhớ nhung một ai đó khi đọc cuốn truyện này. Một ai đó ở từng phân đoạn khác nhau, có nghĩa là nhiều ai đó nhưng chỉ một ai đó ở thời điểm nhất định mà thôi. Đã lâu lâu rồi mới có cảm giác mình đang như người say, một người say bởi dòng chảy của từng câu chữ. Như là thấm lấy, như là hút lấy, là vần vũ vui vầy với tất cả những tâm tình cảm xúc ở tận bên trong.

Mọi lần mỗi khi đọc xong một cuốn truyện, tôi thường lấy nhật kí ghi lại vài gạch đầu dòng, để sau này nhỡ có già và lẫn thì vẫn có cơ sở và căn cứ logic một tí để rên rỉ với con cháu. À thì bà cũng đọc những truyện này thật đấy, cũng đã từng có những cảm xúc như này thật đấy, chứ không đến nỗi già nua cổ hủ nhạt nhẽo như bây giờ đâu chúng bây...

Nhưng đọc Và khi tro bụi xong, tôi đi ngủ. Tôi thực sự là muốn ngủ, cái sự muốn gần giống như cái khao khát của An Mi cần phải có ngay một cuốn sổ vào giữa đêm, hay như khi cô cần phải bỏ cây đàn ra khỏi phòng mình vào lúc 3h25 sáng. An Mi muốn sống với cảm giác của cô, muốn thoát khỏi Anita. Thì tôi lại muốn thoát khỏi An Mi. Thật may là đêm đó tôi không mộng mị gì cả. Tôi ngủ ngon.

Và khi tro bụi là một cuốn truyện hay(với tôi), bìa mỏng và kế kiểu hoang tưởng (với tôi), giống mấy quyển Sự thật đằng sau đời gái nhảy, hay Khi 15 tuổi tôi có thai của mấy nhà văn hóa Đồng Nai Ninh Bình nào đó. Tôi được một chị bạn dễ thương vu vơ giới thiệu cho trong một buổi hẹn nhau để cùng làm một việc nhân văn thực sự mà do xấu hổ nên không dám nói ra đây (sợ bị chê là sến)- cuối cùng thì buổi hôm đó lại ngồi hóng hớt về tình yêu của nhân vật tham dự còn lại, và tôi được cho mượn một cuốn truyện hay.

Trong dòng văn học phổ thông nói chung, thường thấy nhất sẽ là tình yêu và nỗi cô đơn. Chúng như Đức chúa và Nữ hoàng, khi thì nghiễm nghệ sánh bước bên nhau. Khi lại uy nghi chiếm lĩnh một mình một đế chế. Kẻ nào cũng mạnh, và kẻ nào cũng ám ảnh. Nhưng có một số nỗi cô đơn thực sự làm tôi thấy sợ, đó là những nỗi cô đơn độc đoán, ích kỉ và phi thực tế. Chúng được diễn giải một cách chi tiết tỉ mẩn hoành tráng khiến người đọc nhiều lúc có cảm tưởng chúng có một cuộc sống riêng như một sinh vật sống độc lập, một sinh vật đỏng đảnh. Nhưng những kẻ sở hữu sinh vật này có lẽ còn chẳng biết cái cốc trên bồn rửa mặt của gia đình có tất cả bao nhiêu cái bàn chải đánh răng.

Lúc đầu tôi cũng đã nghĩ An Mi là người như thế.

---

Câu chuyện kể về cuộc đời của một cô gái bất hạnh ở nhiều mặt. Sinh ra ở Việt Nam vào những năm chiến tranh, mồ côi vì chiến tranh, và phải rời bỏ Việt Nam cũng vì chiến tranh. Trở thành kẻ đơn độc cũng vì chiến tranh. Cô được nhận nuôi ở Đức và phải đối mặt với những trận chiến khác bởi cảm xúc của con người trong thời bình. Và khi không còn lại gì thì cô quyết định ghim đời mình lên những chuyến tàu vô định. Cho tới khi cô bị cuốn vào câu chuyện của một gia đình xa lạ khác.

( rất cảm ơn trường tiểu học và đại học đã luôn đòi hỏi tôi phải tóm tắt một câu chuyện dài dòng trong mấy dòng xúc tích ngắn ngủi .)

---

Nhân vật chính là An Mi, người mà tôi đã nhắc tới bên trên. Có lẽ toàn bộ câu chuyện giống như một giấc mơ, chỉ có An Mi là thật. Và tôi cũng giống như một kẻ ngủ mê, đang cố gắng kể lại câu chuyện trong giấc mơ của người khác khi đang tỉnh. Nếu muốn thì bạn nên đọc nó khi đang tỉnh táo, thanh thản, không phải gồng mình cố sức vì điều gì. Vì bản thân từng câu chữ trong câu chuyện này đều nhẹ bẫng, những câu chữ của Đoàn Minh Phượng có quyền năng còn mạnh hơn cả hành động. Toàn bộ câu chuyện được mặc định phủ lên một màu xám, màu xám của kí ức và cái chết, thứ kí ức có màu xám như tro, như mây mờ, như bụi bay, như những giấc mơ hồ nghi huyễn hoặc.

"Dấu chấm hết nào cũng muốn mang ý nghĩa của cái câu đi trước nó. Tôi muốn biết mình là ai để ngày tôi chết, tôi biết rằng ai đã chết"... An Mi đã tâm sự như thế trên chuyến tàu đi tìm cái chết sau khi chồng cô, người ràng buộc cô với mặt đất bị tai nạn, thành tro bụi trong một buổi chiều nước Đức tháng mười một mù sương. Cô muốn tìm xem mình là ai, mình từ đâu đến. Nhưng trong cuốn sổ tay của cô chỉ có hai dòng cô độc: "Tôi là một đứa trẻ mồ côi. Tôi đến từ một đất nước có chiến tranh"...

Tôi rất yêu cách tác giả sử dụng tiếng Việt trong cuốn sách này, dịu dàng ám ảnh mà hoang mang. Dù rằng chị đã sống phân nửa cuộc đời mình ở đất nước khác.

Một cuốn tiểu thuyết giống như một chiếc áo lụa nhuộm vàng hay nhuộm tím. Khi cầm tấm lụa trên tay, khi mặc nó vào người, mấy ai biết gì về những con tằm đã nhả hết tơ và chết đi, không bao giờ thành bướm. Tằm không chết đi thì không có tơ dệt áo. Chỉ có thể có lụa hoặc có bướm, chứ không thể có cả hai. Những cánh bướm chập chờn vào những ngày khô ráo và bất động vào những ngày mưa, sống không ai trông thấy và chết không ai hay biết. Chúng có hay không? Những con bướm thuộc về chính chúng nó, về sự im lặng và sự tàn tạ sớm chiều. Còn những tấm lụa thì bền chắc hơn, ngọt ngào hơn, chúng có thật. Nhưng sự thật thuộc về lũ bướm hay về người mặc áo?”

Chắc chỉ từng này thôi cũng đủ để người đọc thấy được đây là một người có trái tim lạc lõng đang mạch lạc đập, mạch lạc yêu thương và mạch lạc tìm kiếm sự yêu thương.

Người ta cứ sống u buồn để rồi quyết định đi tìm cái chết cho mình. Tới khi cận kề cái chết, khao khát sống trỗi dậy và trước mắt chỉ là một màn sương mù dày đặc. Đi qua lớp sương mù ấy là thăm thẳm tối sẫm, mênh mông. Điều gì làm khao khát sống của một người gần như đã đánh mất cuộc đời mình trỗi dậy? Đó là sợi dây ruột thịt. Một trong những điều vĩnh hằng loài người được ban tặng khi vừa được sinh ra.


Tôi ước rằng, mình sẽ không bao giờ phải đi vào trong làn tro bụi ấy.



Th.


photo via netbrand


Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Aska.

So did Aska meet Emi Fujita at Japan?

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Cưỡng cơn gió bấc


http://netbrand.vn/uploads/images/Linh/Feb/20.2/8/813811242841567.jpg

Mùa đông là khi những dự cảm trở nên mãnh liệt và nồng ấm hơn, có lẽ để bù lại phần nào sự khắc nghiệt và lạnh lùng của thời tiết.

Ngoài bìa của cuốn sách bạn viết cho tôi trong phần kí tặng
“ Nhân một ngày lạnh phát điên” 11.01.11

Khi chưa bắt đầu, tôi tự nhủ, nếu là chuyện tình yêu thì băng tuyết cỡ nào nó cũng sẽ rất nóng, còn gió máy các kiểu thế này thì chắc là ở phần kết người ta sẽ phải xa nhau.
----

Người ta hay nhắc tới “Cưỡng cơn gió bấc” như một cơn gió lành, như thể đó là một tình yêu long lanh, đẹp đẽ và nếu có thể thì cũng đáng để mơ ước.

Tất nhiên là nếu mơ ước thì người ta sẽ chỉ mơ ước ở khía cạnh thế giới này chỉ có Emma và Leo mà thôi, hai con người hay ho đó tuyệt đối chỉ thuộc về nhau mà thôi, không có ai khác, không điều gì khác, không cả những rào cản đẹp đẽ không thể phá vỡ với những cái tên chỉ nghe thôi mà đã thấy chạnh lòng , ví dụ như là “gia đình”.

Đây là quyển sách thứ ba có lối viết theo kiểu thư qua thư lại mà tôi đã đọc – quyển đầu tiên là Cô đơn trên mạng ( tác giả khéo xây dựng câu chuyện nhỏ xung quanh rồi lại còn khéo khoe kiến thức sinh học nhỉ, đọc xong mà cũng thấy suýt ốm ), thứ hai là Nơi cuối cầu vồng ( kiểu tuyệt hay tuyệt hồi hộp và tuyệt..con gái ấy, thích mê lên được :x ) .. thế nên cũng không còn lạ lẫm và bị thấy quá thích thú với kết cấu của Cưỡng cơn gió bấc nữa. Đọc được vài trang thì chỉ tò mò xem tác giả sẽ “bôi” câu chuyện khéo léo cỡ nào, vì kiểu gì mà họ chả..không gặp nhau.

Đại khái đây là một chuyện tình qua email thông minh gây tò mò và tạo nhiều cảm xúc lạ. Hai anh chị Leo và Emmi gửi email cho nhau liên tục, gần như cả quyển là email email và email, các câu chuyện xung quanh cũng được kể bằng email, chứ không phải vài ba đôi dòng lại là chuyện người chuyện đời của khi cô em gái khi cô bạn thân khi anh bạn đồng nghiệp như trong Cô đơn trên mạng ) .

Giữa những email của Leo và Emmi là những đoạn nghỉ, những đoạn nghỉ không cố định về thời gian, khi tính bằng giây, lúc là phút, lúc là ngày, đôi khi là tuần. Quãng nghỉ của những bức thư phụ thuộc vào cảm xúc của con người. Chỉ có điều họ chậm lại không phải vì họ chán nhau, không phải vì họ giận nhau, chỉ là họ cần những quãng lặng, để quên đi cái giấc mơ u mê không hiện thực mà họ đang bám vào. Đôi khi rời bỏ cũng là để thể hiện trách nhiệm, để thể hiện sự yêu thương thật lòng.

Ấn tượng mạnh mẽ nhật mà Daniel Glattauer mang lại cho tôi là cách ông để Emmi cùng Leo giao tiếp với nhau, lời thoại thông minh và hóm hình, hai con người thông minh với những cá tính khác biệt xuất hiện cùng lúc rồi cãi nhau trước mặt bạn, điều đó sẽ làm bạn không thể không thấy thú vị :

Emmi: Chúc một lễ giáng sinh vui vẻ và Năm Mới tốt lành.

Emmi Rothner.

2 phút sau

Trả lời :

Chị Emmi Rothner thân mến, chúng ta quen nhau còn ít hơn là con số 0 trong trĩnh, tuy vậy tôi rất biết ơn đã được chị gửi cho bức thư tập thể thắm thiết và vô cùng độc đáo! Chị nên biết rằng tôi yêu thư tập thể gửi đến một tập thể mà tôi không phải là thành viên.
Kính chào. Leo Leike.

Một đoạn không mang tính nội dung bao hàm tình cảm to tát gì, vì nó nằm ngay phần đầu, nhưng tôi đặc biệt thích. Tôi rất thích cái cách phủ đầu đanh đá rồi liên tiếp dùng phủ định phủ phủ định của Leo. Thích cả cách đặt ra hàng chuỗi câu hỏi và cách thể hiện bản lĩnh cứng rắn mạnh bạo không ngại ngùng của Emmi về sau.
Đúng như người ta đã nói, những cuộc đối thoại trong cuốn sách này là những cuộc đối thoại đầy ma mị, và cuốn hút. Mọi ngôn từ đều toát lên sự thông minh đanh đá đáng yêu rất hợp thời. Những câu chữ mà sức cuốn hút của nó đã tạo nên cả một vòng tròn số phận.

Nhưng cách hành văn thông minh, những đoạn hội thoại gây thích thú, những pha hồi hộp lo lắng cho số phận của nhân vật khiến tim đập loạn xạ không đủ để khiến người ta yêu hay ghét tác phẩm.
Cá nhân tôi thì tôi không thích tình yêu này ( không phải là tác phẩm này nhé ). Bởi nó thiếu sự quằn quại mê đắm của cô đơn trên mạng, thiếu những tình huống éo le thực tế hồi hộp của Nơi cuối cầu vồng, nó đơn giản chỉ là sự chơi đùa của câu chữ cùng những cảm xúc, tất cả được bó gọn lại trong chiếc hộp mê cung của tác giả, rồi sau đó được tác giả bày ra tung hứng theo ý của mình.

Đây thực sự là một tác phẩm hợp thời như đã nói ở trên. Nó hợp thời vì nó là thứ tình yêu nảy sinh khi bên cạnh con người ta đã có một cuộc sống đủ đầy, không có gì phải phàn nàn nhưng ở một góc khuất nào đó vẫn cảm thấy trống vắng như tâm trạng của Emmi .
Trong xã hội cũ người ta đau đáu vì chiến tranh, người ta không có nhiều thời gian cho sự cô đơn vì mọi sức lực tâm trí đã dồn cả cho sự đấu tranh, chờ đợi và hi vọng.
Trong xã hội đỡ cũ hơn người ta lo lắng về tiền bạc, người ta chỉ biết đến cái hiện thực đang bày ra trước mắt, là cơm cần phải ăn bao nhiêu bữa, chia làm bao nhiêu bát, hôm nay ăn ít ngày mai liệu có được ăn nhiều .
Người ta cần nhiều thời gian để lo cho hiện tại và thực tế. Những phương tiện giao tiếp vỏn vẹn chỉ có mặt đối mặt hoặc thi thoảng là thư tay. Mọi thứ chậm hơn, cổ lỗ sĩ hơn, và phần nào đó sự khó khăn chậm chạp khiến những mối giao tiếp này cũng có ý nghĩa hơn.

Còn ngày nay khi mọi thứ đã được bày ra trước mặt, nhu cầu của con người cũng trở nên cấp tiến hơn, khó được thỏa mãn hơn. Một người chồng hiểu mình, tôn trọng mình, yêu thương mình chưa chắc là đã đủ. Mọi thứ cứ phải nóng bỏng như film lãng mạn, hồi hộp như film hành động, gây nhiều bức xúc như film tâm lý, thế mới đã !

Và Leo đã đem đến cho Emmi điều đó.
Đó chính là lý do tôi không thích tình yêu này. Đôi lúc tôi nghĩ, “tôi không thích thứ nhu cầu này”, vì tôi không cho rằng những yếu tố đủ để tạo nên một tình yêu. Vì tình yêu được gây dựng nên không chỉ riêng bởi cảm xúc.

Tôi rất yêu quý Daniel vì tôi cảm nhận được sự lo lắng cho con người hiện đại của ông. Có lúc tôi còn hoang tưởng nghĩ rằng ông đã thở dài sau từng đoạn tán tính nhau của hai nhân vật chính. Ông đã khiến tôi lo lắng cho Emmi, tức giận với Emmi, và khiến tôi phải nhìn lại tình yêu của chính mình.

Một phần nào đó anh cũng thả lỏng cho tôi dong chơi giống như sự thoải mái đồng thời tin tưởng và tôn trọng Bennard dành cho Emmi. Và đôi khi đang dong chơi một mình mà không có anh, phải thú nhận rằng tôi đã thấy mình cô đơn và lạc lõng, sự cô đơn lạc lõng rất đỗi dư thừa õng ẹo đầy trưởng giả. Tôi đã quá hạnh phúc và đủ đầy, nhưng những lúc mềm yếu đòi hỏi đó, tôi muốn anh phải yêu chiều tôi nhiều hơn nữa, nếu không sẽ không vì lý do gì cả, từng mãnh cảm xúc mong manh nào đó trong tôi sẽ vỡ vụn ra. Thật là nhảm nhí vô cùng. Tôi đã từng có “cơ hội” để có thể biến mình thành Emmi, nhưng có lẽ vì tôi may mắn hơn Emmi, nên anh của tôi đã vừa là Bennard, vừa là Leo khiến tôi đã đang và sẽ luôn yêu say đắm không ngừng
Có lẽ chính vì những cảm xúc cá nhân này mà mối thiện cảm của tôi dành cho Daniel ngày một lớn.

Có một điều tôi đã không làm giống những độc giả khác, không phải vì tôi cố tỏ ra đặc biệt hay lập dị, chỉ đơn giản là vì tôi không có nhu cầu, đó là tôi đã không tìm đọc tiếp Con sóng số 7, để xem sau đó Emmi và Leo sẽ ra sao.
Như tôi đã nói đấy. Tôi chẳng quan tâm đến tình yêu của họ, vì Emmi không chỉ cần Leo, cô cần phải có cả hai người.

Cuối cùng thì tôi vẫn không có được câu trả lời cho cá nhân mình. Tôi thích kết cấu, thích cách hành văn, thích những đoạn đối thoại, thích tác giả, nhưng lại không thích thứ tình yêu này.
Thế cuối cùng là tôi có thích tác phẩm này không nhỉ ? *cười*

Th*

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Chàng Sumo không thể béo


Về lại văn phòng cũ để chuyển nốt những đồ cần dùng sang văn phòng mới. Đi từ tầng một lên tầng năm, mọi thứ vẫn thế, bãi gửi xe vẫn chen chúc đầy xe của cả tòa nhà, các phòng khác chỉ cần đi qua cửa là “ngửi” ngay thấy mùi căng thẳng khó chịu, nhà vệ sinh mỗi tầng cũng vẫn để một lọ nước rửa tay có màu khác nhau. Duy chỉ còn văn phòng của tôi là lạnh lẽo. Mọi thứ trống trơn, chỉ còn trơ lại mấy cái đèn có ánh sáng vàng đẹp đẽ. Chả hiểu sao lại thích ánh sáng vàng đến thế. Cảm giác thứ ánh sáng ấy có mùi của nắng, mà nắng nhẹ thôi.

Trong lúc chờ hai anh thợ tháo điều hòa, tôi ngồi đọc Chàng Sumo không thể béo.
Đoạn đầu chẳng có gì đặc biệt, một cậu bé hận đời và hận người, rồi quyết định lựa chọn cho mình một con đường ở đáy.
Nhân vật làm cho mọi thứ trở nên có chút tò mò hơn, và cũng là nguyên do biến một cuốn tiểu thuyết ngắn thành một quyển ngụ ngôn mộc mạc hơn, chính là ông già Shomintsu.
Lần đầu tiên nghe ông nói với cậu bé hận đời gày còm “ Ta nhìn thấy một người to lớn bên trong cậu”, cũng là khi anh thợ 1 nói với anh thợ 2
“ Cứ yên tâm bê đi, tao sẽ đỡ đằng sau cho mày mà”.
Không hiểu sao lúc đó thấy yên tâm kinh khủng.

Có nghĩa là, sức mạnh của lời nói là to lớn vô cùng. Lời nói là câu chữ, và câu chữ thì chi phối cảm xúc, chi phối hành động. May mắn của loài động vật bậc cao là ở chỗ đó. Và bi kịch của động vật bậc cao cũng ở chỗ đó.

Chàng Sumo không thể béo giống như một câu chuyện ngụ ngôn, mộc mạc và hài hước. Tất nhiên đã là chuyện ngụ ngôn thì người ta không quên nhét vào nó một chút gọi là yếu tố nhân văn. Đành là không thể tránh khỏi, nhưng tôi nghĩ, nhiều tác phẩm nếu chẳng may có vì sơ xuất mà bỏ quên tính nhân văn bên trong thì nó vẫn sẽ rất hay, và còn thật nữa. Nhưng dù sao thì đây cũng là điều không thể tránh khỏi.

Khi cầm cuốn sách lên, tôi không định hình hay có bất cứ một kì vọng nào. Trước khi đọc bất cứ cái gì, có lẽ giữ một tráng thái dửng dưng như vậy là tốt nhất. Để mọi cảm xúc về sau trở nên khách quan, không bị sự kì vọng hay kì thì lấn lướt.

Đọc cuốn truyện này tôi có một cảm giác thật lạ kì về những mối liên hệ. Không biết nói lạ kì thì có đúng không, nhưng cũng chẳng biết dùng đến từ ngữ nào khác.
Đó là về mối liên hệ của cậu bé với mẹ, về mối liên hệ của cậu bé với bố, mối liên hệ của cậu bé với ông già, và mối liên hệ của cậu với những điều xảy ra xung quanh cuộc sống của cậu.
Cảm giác như cậu chỉ cần chuyển dịch một bước chân, thì lập tức những mối liên hệ đó sẽ quẫy đạp, để rồi từ từ gắn kết với nhau.

Bố cậu bé chết vì tự tự, những gì còn lại về ông nghe rất đau lòng

“Nếu ai đó bảo con vẽ bố, có lẽ con sẽ vẽ cái máy cạo râu trong phòng tắm, cái tên trên hộp thư báo, cái tủ có ba đôi giày và hai bộ quần áo tối màu; có lẽ con sẽ vẽ cả sự yên lặng... Nhiều bạn của con không được gần gũi bố nhưng đa phần chúng nó đều có quyền có một người-cha-trong-các-kỳ-nghỉ. Con ấy à, con đã rất thích có được điều đó, có một người-cha-trong-các-kỳ-nghỉ, một ông mặc quần short, trông buồn cười, động viên, kiên trì dạy con làm đống thứ linh tinh...".

Tôi không biết khi người ta rơi qua bao nhiêu tầng gác khi đó người ta đã nghĩ gì, lúc đó người ta đã nuối tiếc điều gì, muốn níu giữ điều gì, và những từ ngữ cuối cùng được bật ra khi gần chạm đất là gì. Có lẽ cả quãng thời gian đó chỉ giống như một giấc mơ. Và đến khi thân xác đập mạnh xuống đất tan ra làm trăm mảnh, thì giấc mơ đó sẽ được đẩy xuống một nấc sâu hơn. Và thế là mối liên hệ đó được chuyển sang một tầng sóng khác. Có thể nó mạnh mẽ hơn nhưng người ta đã không còn có thể nhìn thấy được, mỗi nửa đã ở một cảnh giới khác nhau. Và chỉ ít lâu sau, những hình dung sẽ dần dần tan biến. Tất cả chỉ là những bức tranh được vẽ lại, mà mỗi lần vẽ lại, những chi tiết lại cứ theo thế mà rơi rớt dần đi.

Cuốn sách mỏng tang, tôi thấy người ta bảo đọc xong nó sẽ đem đến rất nhiều điều.
Cái gì đó giống như là một số kĩ năng sống, để hiểu rõ chính mình, để tiết chế cảm xúc của mình, rồi cả cách hàn gắn nỗi đau và sự tuyệt vọng nữa. Đại khái vậy.

Không hiểu những điều tốt đẹp đó đã đến được tới phần nào bên trong tôi, nhưng phải công nhận rằng, sự vừa đơn giản lại vừa phức tạp của cuốn sách, đã khiến người đọc phải bối rối. Và sẽ nghĩ về nó một cách trân trọng, cho dù nó chỉ là một cuốn sách mỏng tang. Thiếu 3 trang nữa mới tròn một trăm.

Th.

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Mùa thu của cây dương


“Mùa thu của cây dương” đã cùng mình trải qua những trận ốm, những lúc mệt bã người vì nhiệt độ tăng cao mà mắt thì không thể nhắm lại vì khó ngủ. Bìa sau cuốn sách đã dính chặt vào trang cuối vì bị mình làm đổ cốc nước cam đầy vào khi đang mê man. Thật thích thú khi cô bé trong truyện cũng đã có khoảng thời gian bị ốm phải nghỉ học ở nhà như thế. Nó cũng bị sốt kéo dài, và chính nhờ cơn sốt đó mà con bé được trò chuyện với bà cụ có khuôn mặc ác độc quái dị giống như thủy thủ Popeye.

Khi có mùa thu của cây dương ( thôi gọi tắt là Cây Dương nhé ) trong tay thì mình đã hạnh phúc lắm, vì Khu vườn mùa hạ đã quá đỗi tuyệt vời, Kazumi Yumoto đã quá đỗi tuyệt vời với từng câu chữ ở đó.

Nhưng có phải các cậu bé trong Khu vườn mùa hạ học lớp 4 và chúng cởi mở, lại có tới 3 đứa, nên dễ khiến mọi thứ trở nên diệu kì và đẹp đẽ hơn không nhỉ ?

Chiaki quá lớn với những suy nghĩ của một đứa bé học lớp một, con bé lại nhút nhát, sống quá nội tâm, mình thấy nó nghĩ nhiều nhưng làm gì cũng hời hợt. Nó chỉ nghĩ chứ chẳng làm gì cả.

Chiaki rời trang viên cây dương khi lên 10, và từ đó cho đến nhiều năm sau khi bà cụ mất thì cô bé cũng không quay lại lần nào nữa. Trong đám tang của bà cụ, nó đã rất hối hận, nó đã tự hỏi tại sao hoàn toàn có thể về thăm bà cụ một mình vậy mà nó lại không làm thế.

Mình hiểu được cảm giác đó. Trước đây khi rời trường tiểu học, mình và mấy đứa bạn đã từng hứa chắc nịch với bác lao công rằng sẽ quay lại thăm bác ấy, để nhớ tới nhóm “Tỏi gà”của bọn mình. Nhưng rồi ý nghĩ bác ấy chắc sẽ chẳng nhớ đâu, mình không quay lại cũng chẳng sao khiến cho ngày gặp gỡ không bao giờ đến. Mọi chuyện cứ như thế cho tới tận bây giờ. Giả như nếu ngày nào đó phát hiện ra rằng bác ấy đã đợi chờ cả lũ rất lâu, và đã buồn biết nhường nào khi không có ai quay lại, có lẽ tất cả sẽ áy náy và hối hận lắm. Giống như Chiaki bây giờ.

Những người già trong từng câu chuyện đều là những con người rất đặc biệt. Cứ như thể họ hiểu cả thế giới và điều khiển được cả thế giới, bọ biết làm sao để thế giới vận hành theo ý họ, chỉ duy có một việc là họ không thể làm gì được với nó, đó là cái chết.

Ông cụ trong Khu vườn mùa hạ, rồi cả bà chủ tiệm cây ở đó, bà cụ già Yoko đã bỏ quên kí ức ở viện dưỡng lão, hay người bà thích được gọi là Grandma và hay cặp với các chàng trai trẻ trong Phong vị tuyệt vời, bà cụ Popeye ở đây, và cả bà ngoại của Chiaki nữa. Tất cả bọn họ đều như mang trong mình thứ quyền năng của người già, điều khiến lớp trẻ luôn cảm thấy nể phục và bất ngờ.

Mình rất thích bà ngoại của Chiaki. Thích cách bà phải giả bộ ngây ngô để chịu nghe đủ lời ngọt nhạt, và khi bà nói về cái nhẫn tặng mẹ Chiaki “ Rồi nó sẽ thuộc về cháu!”.

Dù có ở rất xa nhau nhưng người ta vẫn cứ dõi theo và che chở cho nhau. Bởi vì dòng máu bên trong vẫn luôn chảy bộn bề.

Đôi lúc bà cụ Popeye khiến mình nhớ tới bà nội. Bà nội cũng rất chỉn chu. Có những nguyên tắc sống không ai có thể phá vỡ. Bà nội mang dáng dấp của một người đàn bà quý tộc, phong cách nói chuyện cũng cảnh giả như những người quý tộc. Bà đã từng rất xa cách, nhưng rồi bà vẫn đã bên bố, bên mẹ và bên mình.

Đám tang của bà cụ có lẽ là khung cảnh mình thích nhất trong câu chuyện này. Đó là khi tất cả những người đã được bà cụ chuyển thư tới. Một đám tang không có họ hàng mà chỉ toàn là bạn bè. Và những người ở lại để nghe kinh cầu cho bà cụ. Và cảm giác hứng khởi của họ trên xe tang “ cứ như là đi dã ngoại vậy”, buồn cười thật, chẳng có cảm giác là ai đó đã chết ở đây cả, bà cụ không chết, bà cụ chỉ giúp mọi người đi chuyển thư mà thôi.

Sống ở trên đời, lúc chết đi cũng chỉ mong được thanh thản và có được một không khí dịu dàng đến thế. “Bà cụ ghê gớm thật !”

Nói sao nhỉ, mình muốn viết gì đó về việc nhổ cỏ cùng Chiaki thì bà cụ cứ lén bỏ cỏ nhổ được vào giỏ của con bé để nó đợt xấu hổ về việc mình nhổ được ít, hay là việc bà cụ ăn vận Kimono thật là đẹp đẽ sang trọng để đi xin lại việc cho bác Nishioka, hay là việc bà đã láu cá bịa ra đủ thứ chuyện với tất cả bạn bè trong cái đám tang đó…

Nghĩa là bà cụ đã rất đáng yêu ấy. Nhưng mà với toàn những người rất xa lạ, ở tít tận đâu đâu. Nghĩa là mọi thứ đều vô điều kiện ấy. Nhưng như thế thì có vô lý không nhỉ?

Dù là bà cụ rất tuyệt vời, bà ngoại cũng tuyệt vời, nhưng mùa thu và cây dương đã thực sự không như mình mong đợi. Vì mình đã chờ đợi một Chiaki quyết liệt hơn, nghĩa là không chỉ lặng lẽ nội tâm đón nhận rồi mất hút, mà cô bé còn cần phải làm gì đó, để người ta có thể cảm nhận được "quyền năng" của bọn trẻ, giống như bà cụ đã sử dụng triệt để "quyền năng" của người già.

p/s: nhưng cây dương mùa thu thì đẹp thật đấy. Chúng rụng đầy lá ra, thế là bà cụ phải đi quét cho sạch lá, gom lại thành đống đốt, rồi nướng khoai ở trong đó. Không sẽ phải đi xin lỗi từng hàng xóm về sự rụng lá của cây dương này mất.

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Emi Fujita

Tại sao Emi của Erik lại là một cô gái người Pháp, gốc Nhật có mái tóc vàng, mũi lõ, mắt xanh, mang đầy vẻ hoang dại lôi cuốn.

Còn Emi của những ngày tháng gần đây lại đơn giản chỉ là một cô nàng Nhật ( có thể là Pháp gốc Nhật lắm , nhưng mình cũng không tìm hiểu nữa ) , mặt mũi bình thường, chỉ có giọng hát là vẫn vậy .

Nhưng tại sao lại như thế nhỉ ?

Chẳng lẽ những gì về Erik đều luôn hào nhoáng và đẹp đẽ như thế, rồi sau đó lại lũ lượt kéo nhau biến khỏi thực tại. Để người ở lại đặt ra những câu hỏi trơ khấc. Bàng hoàng.

À, có một sự trùng hợp, trước đây Erik ở Pháp, giờ đã sang Nhật. Pháp Pháp Nhật Nhật, chắc chỉ có những đất nước đó mới không bao giờ biến mất.

Valentine, mình tặng cho anh ấy đĩa Emi, vì anh không biết cô gái nhỏ ấy.

Nhưng gã khó tính này thích những cô gái nhỏ có giọng hát lớn kiểu “vượt tuổi” như Adele, anh thích những gã nổi loạn của Stone Rose, thích sự trầm buồn nhưng vẫn lạc quan của Noah and the Wales, thích sự hớn hở dở hơi của các anh chàng “một đĩa chán một đĩa hay” Weezed ( lâu lâu mới thấy một band Mỹ lạc vào list của gã nghe nhạc Anh )…

Và anh ấy nói Emi nhàm chán . Anh xếp Emi và Norah Jone vào chung một chỗ. Đã thế Emi lại còn chuyên đi hát lại . Có lẽ Emi sẽ chỉ khác khi cô ấy nhảy nhót và hát Toxic của Britney, mà như thế thì Emi sẽ thành Ebri mất rồi.

Nhưng nói đi nói lại. Mình nghe Emi vẫn thấy xúc động lắm. Lúc nào cũng cảm giác như cô ấy đang khóc, nhưng mà không quằn quại , mà chỉ như dãi bày những điều trong lòng một cách nhỏ nhẹ. Rồi cái cảm giác buồn bã cứ thế mà tự nhiên đến với người nghe, và người ta sẽ tự hỏi là Emi đang khóc hay chính người ta khóc đây?...

Chắc chỉ những đứa con gái yếu đuối mới có cảm giác như thế .( dù sao anh cũng bảo, cô này chỉ thích hợp với việc hát cho trẻ con và học sinh, mà mình thì…). Thế nên hôm trước lúc gửi một bài nào đó không nhớ trong OK computer cho Yến, nó bảo chắc nó phải nghe lâu đã mới thấy hay được ( chắc nó cố gắng vì mình), chứ những bài nghe thấy hay luôn thì sợ là cũng sẽ quên nhanh mất, như là Wide awake của Emi, nghe thì mấy năm rồi vẫn cứ thấy hay.

Lúc đó mình cũng cảm thấy như thế. Có những thứ không thực sự sâu sắc, nhưng sẽ chẳng vì lý do gì cứ bám da diết ở trong lòng người ta.

Có những bài hát nghe đi nghe lại, hay tới mức sợ không dám nghe nhiều, vì nghe nhiều thì sẽ bị chán mất, nhưng đôi khi giật mình nhìn lại thấy trôi qua 5,6 năm rồi vẫn chưa hết mê. Vì đôi khi nó gắn bó với hình ảnh, với những kỉ niệm của quãng thời gian bắt đầu nghe nó. Có thể tự dưng bảo ngồi nhớ lại sẽ chẳng nhớ ra gì nhiều, nhưng chỉ cần nghe bài hát thôi, thì những hình ảnh dù là vu vơ nhất rồi tự dưng cũng sẽ hiện ra. Như thể nhạc nổi lên thì rèm cũng được kéo ra, vậy là những thước film cứ từ từ chạy về .

Dù Emi là cô gái tóc vàng hay tóc đen, dù những điều đã qua là thực hay bịa đặt, thì ít nhất nó cũng đã từng hiện ra , được xếp đặt gọn ghẽ trong một góc kí ức của mình, để mỗi lần cô ấy hát lên, là mọi thứ lại từ từ hiện về. Như Emi vẫn đang hát ở đây :)


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhUIObBMnIyWZJh21BKztLvuwDy0eaeLWLz1m9DitGb3OFLD90150j5zmb6fdOI1lE2JLzj1DR06nO9q0ajSgEdpsaPV-CYXsdZJjx0MClKO7NI0mZPekN7hNj4rw87fIc-IKSRVgVdrA4/s1600/frontcovervm0.jpg

(bìa cái đĩa tội nghiệp bị anh người yêu chê tơi tả, haizzzz)

Trên đồng ai thả tuổi thơ

Có vẻ như bọn con trai làm gì cũng tốt. Đầu bếp giỏi nhất thế giới, là con trai. Thợ may giỏi nhất thế giới, là con trai. Người làm bánh giỏi nhất thế giới, là con trai. Ngay chính ở Việt Nam số lượng các ông tổ của các làng nghề cũng đã áp đảo các bà chúa. Thật là ghen tị với cái não có dây thần kinh chạy thẳng của bọn con trai chứ không xoắn xít vào nhau như lũ con gái bọn mình.

Với mình, muốn biết một tác phẩm có hay hay không thì cứ dựa vào cách người ta miêu tả những điều ngọt ngào hạnh phúc là được. Các văn sĩ Nhật là mình thích nhất, họ không bao giờ hét tướng lên rằng “ tôi rất hạnh phúc”, nhưng trước những điều dịu dàng đẹp đẽ, họ dè dặt nói về chúng một cách khéo léo, khiêm tốn và tinh tế. Họ để người đọc tự cảm nhận được niềm hạnh phúc toát ra trong từng câu chữ.

Còn văn Trung Quốc thì khác, họ miêu tả mọi thứ một cách tỉ mỉ, cụ thể, cái gì cũng tưng tửng, đài các. Họ hay nói về những dự định, những cảm xúc phía sau sự việc đang diễn ra, hơn là trực tiếp nói về cảm xúc của mình lúc đó.

Văn Việt Nam thì giống như con người Việt Nam. Cái gì cũng phô. Mấy văn sĩ trẻ cá tính nổi tiếng thì hay phô bày sự trần trụi của tình dục, của yêu đương, trụy lạc, đọc xong một quyển sách thấy rõ sự hận đời bất mãn của tác giả. Đọc sang quyển khác thấy mọi sự vẫn chẳng có gì thay đổi. Chép miệng, có lẽ anh/chị này hận đời thật chứ không phải văn họ thế.

Có mấy người lại phô câu chữ, phô sự ngô nghêch trong sáng trong từng nỗi đau, trong từng niềm hạnh phúc. Đau thì bảo là đau, mà vui thì hét lên là vui, chẳng có gì phải giấu diếm. Có lẽ chính cái sự phô đáng yêu và giản dị này, nó lột tả rất rõ phần nào tính cách của người Việt Nam, chân chất và hết lòng.

Mình đặc biệt có cảm tình với các nhà văn trong Nam, đặc biệt yêu quý Nguyễn Ngọc Tư và Nguyễn Nhật Ánh, đặc biệt thích.

Mình thích thích cả kiểu kể lể quê nhà phong tục vui chơi đối nhân làng xóm, thành ra mấy câu chữ ấn tượng nhất ở phía Bắc ngoài này mê mệt Nguyễn Công Hoan, Vũ Bằng, Nam Cao, Tô Hoài, Nguyễn Huy Thiệp, Thạch Lam ( toàn các tác giả hồi đi học phát ớn lên. Gần đây thì có Hồ Anh Thái và cái chuyện gì của ai không nhớ được tên là “ Bí mật miếu Ba Cô”(về Miếu ba cô, hồi đấy đi ra hiệu sách đòi bố mua cho quyển đấy vì tưởng truyện ma, về đọc thấy toàn một lũ trẻ con trốn theo người lớn ra đình họp chuyện làng, bàn chuyện lúa…đọc thấy đầm ấm kinh khủng.)

Hôm nay tìm được quyển “trên đồng ai thả tuổi thơ” trong nhà, sách của Tủ sách tuổi mới lớn - xuất bản năm 2007 của nhà xuất bản Kim Đồng, giá chỉ có 6000 đồng, bìa sách thì xấu xí, ảnh tác giả sinh năm 1984 ngó cũng không thấy đẹp trai. Chẹp miệng thôi thì đọc vậy, đằng nào cũng chưa biết làm gì.

Quyển sách bé tí bằng 1/3 cái hộp bánh chocopie có hơn trăm trang mà đọc đến 2 tiếng mới xong, nghĩ bụng bảo nhà xb Kim đồng rõ là không bao giờ ăn chặn của các cháu, sách mỏng giá rẻ mà chữ lại đầy ra, đọc rất sướng.

Truyện viết bởi tác giả người Tiền Giang, so với các thông tin trong truyện cùng vài dòng profile ngắn ngủi của tác giả đủ để thấy tác giả viết về chính câu chuyện ấu thơ của mình, về hai anh em sống trong gia đình nghèo vùng sông nước ( nghe có vẻ kinh, nếu mà có review như này chắc chắn mình sẽ không mua =) ). Lời lẽ chẳng có gì màu mè hoa mỹ, nhưng những chi tiết cùng những kỉ niệm của tác giả khiến người đọc cảm động vô cùng. Kết thúc của chuyện cũng rất đời, có nghĩa là cuộc sống này nó phải thế. Chứ không gồng lên hạnh phúc hay tỏ ra bi lụy đau thương.

Mình tự hỏi rằng nếu có anh ( hay chị) thì không biết mình có yêu anh chị mình được như thế. Hoặc là nếu có em đi, không biết mình có nhẹ nhàng mà chỉ dạy nó được từng điều bé nhỏ trong cuộc sống, khi khoảng cách tuổi tác với bố mẹ là một vấn đề.

Tất nhiên mình không thể dạy nó câu, không thể dạy nó bơi, nhưng có lẽ hai chị em sẽ cùng làm đồ handmade gì đó, hoặc nếu là con trai thì người đầu tiên mua quần sịp cho nó sẽ là mình ( như Gà đã làm với thằng Quýt ).

Đến đây thì cũng chẳng biết nói gì nữa. Nói chung chỉ muốn nhấn mạnh là sách của các tác giả trẻ không tên tuổi thì cũng tuyệt lắm, chẳng phải đùa đâu. Đã thế, 100k sẽ còn mua được cả vốc.

Một vốc hạnh phúc to đùng.

Link e-book: http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=13577

Thiên táng



Mình đọc những trang cuối cùng của Thiên táng đúng lúc đang ở chùa làm 49 ngày cho ông. Ngồi đọc ở phòng bên trong để có thể làm những chuyện riêng tư cá nhân mà không bị lời qua tiếng lại vọng đến làm phiền.

Tới khi bước ra khỏi phòng, không hiểu là do sự chuyển đổi ánh sáng hay do phải ngắt mạch của những trang sách đứng dậy, mà phải mất đến vài giây mình mới định hình được mình đang ở đâu và cần phải làm gì.

Mình cũng không biết phải nói gì về Khả Quân- người chồng được tìm kiếm từ đầu đến cuối truyện. Sự hy sinh của ông ấy quả là có xúc động hơn nhiều so với mình mong đợi.

Và thái độ của Văn cũng khiến mình mỗi lúc lại đồng cảm với cô hơn. Nghĩa là trải qua cùng Văn, chứ không phải đọc về Văn.

Cái kết của câu chuyện đúng như cả quá trình diễn ra của nó, sau quá nhiều sự chờ đợi vô vọng, người ta dù kiếm tìm nhưng cũng đã thôi không còn mong đợi nhiều nữa, và mình cũng không bất ngờ hoặc quá xót xa cho Văn khi cô không thể tìm lại được gia đình của mình.

Chuyện được kể lại bởi người thứ 2, nên đôi chỗ vẫn còn chóng vánh chứ không được kĩ lưỡng đậm đà như cảm giác khi đọc Hồi ức của một Geisha.

Nhưng dù vậy nó vẫn đem lại một cảm giác kì lạ ( như những quyển sách hay thường đem đến ).

Mình đọc Thiên Táng liền ngay sau khi xong Cưỡng cơn gió bấc.

Đó thực sự là hai thế giới hoàn toàn tách biệt , mình đã thử đổi chỗ của Văn cho Emi và ngược lại.

Nghĩa là nếu như Văn vẫn ở thành phố chứ không phải được bảo bọc ở bởi những thung lũng, những thảo nguyên, những ngọn núi…thì cô sẽ gặp được người đàn ông khác, cô sẽ mang trong trái tim một tình yêu khác . Và tất cả những gì về Khả Quân sẽ được cất sâu như một trong những điều quý giá thầm kín nhất.

Và nếu Emi sống trong hoàn cảnh của Văn. Nếu Benard của cô không yêu chiều và tôn trọng tuyệt đối sự tự do của cô và ngày ngày hiện hữu bên cô. Nếu một ngày Benard phải nhập ngũ và tất cả những gì anh để lại chỉ là những hình ảnh đẹp đẽ cùng nỗi nhớ mong của tình yêu, thì có lẽ Leo sẽ là một câu chuyện khác, mờ nhạt hơn.

Có nghĩa là tình yêu ở đâu thì cũng giống nhau, ai cũng yêu người còn lại bằng tất cả trái tim của mình, nhưng mọi thứ không đơn thuần chỉ là đổ nước vào một cái bình cho nó đầy, mà phải đổ sao cho khéo, phải làm sao để giữ cho nước trong bình được thơm ngon, làm sao để chiếc bình không bị rạn và sứt hỏng theo năm tháng.

Anh là người nói với mình rằng Thiên táng rất hay. Và chính anh cũng là người gọi Văn là con mụ điên, một tình yêu phi lý.

Lúc đấy mình không thể nói với anh rằng, nếu anh ra đi, thì em cũng sẽ như cô ấy. Nhưng mình muốn nói với anh rằng, nếu ở trong hoàn cảnh của Văn, thì mình cũng sẽ như cô ấy.

Mình không biết những người khác đọc Thiên Táng sẽ cảm thấy những gì. Nhưng Thiên Táng đến cùng lúc với nhiều yếu tố khác tương tự nó. Những cảm giác kì lạ cũng vì vậy mà nảy sinh theo.

Mình khâm phục Văn ở rất nhiều điểm ( không bao gồm tình yêu của cô). Đó là khi đã mệt nhoài và kiệt sức với chính số phận của mình rồi, khi tâm chí cô chỉ toàn Khả Quân Khả Quân Khả Quân, thì Văn vẫn có thể mở rộng vòng tay để cứu rỗi một sinh linh khác, không vì bất cứ mục đích gì. Có lẽ cô thực sự sinh ra để trở thành một y sỹ, để có thể dùng trái tim của mình chữa bệnh cho mọi người, dùng trái tim, và cả một tâm hồn.

Và cả sự nồng ầm toát lên từ mỗi người trong gia đình Tây Tạng Gela. Cứ mỗi lần Văn nhắc đến họ thì mình lại muốn chính bà là người viết cuốn sách chứ không phải Hân Nhiên. Không phải Hân Nhiên viết không hay, nhưng mình tin rằng, bằng tất cả tình yêu thương trong mấy chục năm trời với những con người không phải là máu mủ. Văn sẽ kể về họ bằng những câu chữ mà không ai khác – ngoài bà – có thể nói về .

Mình không thể tưởng tượng rõ được khuôn mặt của từng người trong ngôi nhà ấy.

Nhưng cảm giác về từng người thì rất rõ rệt. Họ giống như từng cái chuông nhỏ lấp lánh du dương tạo nên những điệu nhạc êm dịu khắc hai chữ “hạnh phúc “ .

Cuộc sống của gia đình họ khiến mình phải đặt nhiều câu hỏi.

Tại sao lối sống nguyên thủy của người Tây Tạng cần phải có sự văn minh, sự cải tiến do người Trung Quốc mang đến, khi mà nếu cứ sống như vậy thì họ có thể sẽ mãi được hạnh phúc bên nhau? Chẳng phải là sẽ đẹp đẽ lắm sao nếu như cuộc sống này chỉ có những người mà ta yêu thương, và đức tin mà ta tin cậy. Và cả cái chết, sẽ chẳng có gì đáng buồn “ Ai trong chúng ta cũng mong tới kiếp sau, con người sinh ra từ tự nhiên, chết trong tự nhiên cũng là một lẽ thường tình, đương nhiên phải vậy”

Khi Văn nói rằng cô cảm thấy choáng ngợp trước sự phát triển của thi thành, trước những xe cộ và những con người qua lại mãi không thôi, khi trước mắt cô không còn là thảo nguyên thung lũng, mình cũng cảm thấy xót xa theo rất nhiều.

Văn ra đi vì Khả Quân, có lẽ cô cũng nên ở lại vì Khả Quân. Cha mẹ cô cũng đã sang thế giới bên kia, chị cô thì đã chắc gì còn sống?...

..nhưng có lẽ, con người ta, ai cũng có lúc phải trở về.

Mình đọc Thiên Táng khi kém tuổi Văn ngày mới lấy chồng một chút. Có lẽ sau này, khi đã trở thành “bà” như Văn bây giờ, sẽ lại một lần nữa tìm đọc lại những trang sách cũ. Vì chắc phải đến lúc đó, mới phần nào lý giải hết được tất cả những cảm xúc của tình yêu, một tình yêu được xây dựng hoàn toàn bởi niềm tin, một tình yêu mà cho đến khi nằm xuống, cho đến khi có được câu trả lời bao năm tìm kiếm, ngọn lửa của nó vẫn cứ le lói mãi bên trong.


.....

Án ma ni bát mê hồng.

" Này Xá Lợi Phất..."





(25/.01/.2011)