My cat is Bubu

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Mùa thu của cây dương


“Mùa thu của cây dương” đã cùng mình trải qua những trận ốm, những lúc mệt bã người vì nhiệt độ tăng cao mà mắt thì không thể nhắm lại vì khó ngủ. Bìa sau cuốn sách đã dính chặt vào trang cuối vì bị mình làm đổ cốc nước cam đầy vào khi đang mê man. Thật thích thú khi cô bé trong truyện cũng đã có khoảng thời gian bị ốm phải nghỉ học ở nhà như thế. Nó cũng bị sốt kéo dài, và chính nhờ cơn sốt đó mà con bé được trò chuyện với bà cụ có khuôn mặc ác độc quái dị giống như thủy thủ Popeye.

Khi có mùa thu của cây dương ( thôi gọi tắt là Cây Dương nhé ) trong tay thì mình đã hạnh phúc lắm, vì Khu vườn mùa hạ đã quá đỗi tuyệt vời, Kazumi Yumoto đã quá đỗi tuyệt vời với từng câu chữ ở đó.

Nhưng có phải các cậu bé trong Khu vườn mùa hạ học lớp 4 và chúng cởi mở, lại có tới 3 đứa, nên dễ khiến mọi thứ trở nên diệu kì và đẹp đẽ hơn không nhỉ ?

Chiaki quá lớn với những suy nghĩ của một đứa bé học lớp một, con bé lại nhút nhát, sống quá nội tâm, mình thấy nó nghĩ nhiều nhưng làm gì cũng hời hợt. Nó chỉ nghĩ chứ chẳng làm gì cả.

Chiaki rời trang viên cây dương khi lên 10, và từ đó cho đến nhiều năm sau khi bà cụ mất thì cô bé cũng không quay lại lần nào nữa. Trong đám tang của bà cụ, nó đã rất hối hận, nó đã tự hỏi tại sao hoàn toàn có thể về thăm bà cụ một mình vậy mà nó lại không làm thế.

Mình hiểu được cảm giác đó. Trước đây khi rời trường tiểu học, mình và mấy đứa bạn đã từng hứa chắc nịch với bác lao công rằng sẽ quay lại thăm bác ấy, để nhớ tới nhóm “Tỏi gà”của bọn mình. Nhưng rồi ý nghĩ bác ấy chắc sẽ chẳng nhớ đâu, mình không quay lại cũng chẳng sao khiến cho ngày gặp gỡ không bao giờ đến. Mọi chuyện cứ như thế cho tới tận bây giờ. Giả như nếu ngày nào đó phát hiện ra rằng bác ấy đã đợi chờ cả lũ rất lâu, và đã buồn biết nhường nào khi không có ai quay lại, có lẽ tất cả sẽ áy náy và hối hận lắm. Giống như Chiaki bây giờ.

Những người già trong từng câu chuyện đều là những con người rất đặc biệt. Cứ như thể họ hiểu cả thế giới và điều khiển được cả thế giới, bọ biết làm sao để thế giới vận hành theo ý họ, chỉ duy có một việc là họ không thể làm gì được với nó, đó là cái chết.

Ông cụ trong Khu vườn mùa hạ, rồi cả bà chủ tiệm cây ở đó, bà cụ già Yoko đã bỏ quên kí ức ở viện dưỡng lão, hay người bà thích được gọi là Grandma và hay cặp với các chàng trai trẻ trong Phong vị tuyệt vời, bà cụ Popeye ở đây, và cả bà ngoại của Chiaki nữa. Tất cả bọn họ đều như mang trong mình thứ quyền năng của người già, điều khiến lớp trẻ luôn cảm thấy nể phục và bất ngờ.

Mình rất thích bà ngoại của Chiaki. Thích cách bà phải giả bộ ngây ngô để chịu nghe đủ lời ngọt nhạt, và khi bà nói về cái nhẫn tặng mẹ Chiaki “ Rồi nó sẽ thuộc về cháu!”.

Dù có ở rất xa nhau nhưng người ta vẫn cứ dõi theo và che chở cho nhau. Bởi vì dòng máu bên trong vẫn luôn chảy bộn bề.

Đôi lúc bà cụ Popeye khiến mình nhớ tới bà nội. Bà nội cũng rất chỉn chu. Có những nguyên tắc sống không ai có thể phá vỡ. Bà nội mang dáng dấp của một người đàn bà quý tộc, phong cách nói chuyện cũng cảnh giả như những người quý tộc. Bà đã từng rất xa cách, nhưng rồi bà vẫn đã bên bố, bên mẹ và bên mình.

Đám tang của bà cụ có lẽ là khung cảnh mình thích nhất trong câu chuyện này. Đó là khi tất cả những người đã được bà cụ chuyển thư tới. Một đám tang không có họ hàng mà chỉ toàn là bạn bè. Và những người ở lại để nghe kinh cầu cho bà cụ. Và cảm giác hứng khởi của họ trên xe tang “ cứ như là đi dã ngoại vậy”, buồn cười thật, chẳng có cảm giác là ai đó đã chết ở đây cả, bà cụ không chết, bà cụ chỉ giúp mọi người đi chuyển thư mà thôi.

Sống ở trên đời, lúc chết đi cũng chỉ mong được thanh thản và có được một không khí dịu dàng đến thế. “Bà cụ ghê gớm thật !”

Nói sao nhỉ, mình muốn viết gì đó về việc nhổ cỏ cùng Chiaki thì bà cụ cứ lén bỏ cỏ nhổ được vào giỏ của con bé để nó đợt xấu hổ về việc mình nhổ được ít, hay là việc bà cụ ăn vận Kimono thật là đẹp đẽ sang trọng để đi xin lại việc cho bác Nishioka, hay là việc bà đã láu cá bịa ra đủ thứ chuyện với tất cả bạn bè trong cái đám tang đó…

Nghĩa là bà cụ đã rất đáng yêu ấy. Nhưng mà với toàn những người rất xa lạ, ở tít tận đâu đâu. Nghĩa là mọi thứ đều vô điều kiện ấy. Nhưng như thế thì có vô lý không nhỉ?

Dù là bà cụ rất tuyệt vời, bà ngoại cũng tuyệt vời, nhưng mùa thu và cây dương đã thực sự không như mình mong đợi. Vì mình đã chờ đợi một Chiaki quyết liệt hơn, nghĩa là không chỉ lặng lẽ nội tâm đón nhận rồi mất hút, mà cô bé còn cần phải làm gì đó, để người ta có thể cảm nhận được "quyền năng" của bọn trẻ, giống như bà cụ đã sử dụng triệt để "quyền năng" của người già.

p/s: nhưng cây dương mùa thu thì đẹp thật đấy. Chúng rụng đầy lá ra, thế là bà cụ phải đi quét cho sạch lá, gom lại thành đống đốt, rồi nướng khoai ở trong đó. Không sẽ phải đi xin lỗi từng hàng xóm về sự rụng lá của cây dương này mất.

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Emi Fujita

Tại sao Emi của Erik lại là một cô gái người Pháp, gốc Nhật có mái tóc vàng, mũi lõ, mắt xanh, mang đầy vẻ hoang dại lôi cuốn.

Còn Emi của những ngày tháng gần đây lại đơn giản chỉ là một cô nàng Nhật ( có thể là Pháp gốc Nhật lắm , nhưng mình cũng không tìm hiểu nữa ) , mặt mũi bình thường, chỉ có giọng hát là vẫn vậy .

Nhưng tại sao lại như thế nhỉ ?

Chẳng lẽ những gì về Erik đều luôn hào nhoáng và đẹp đẽ như thế, rồi sau đó lại lũ lượt kéo nhau biến khỏi thực tại. Để người ở lại đặt ra những câu hỏi trơ khấc. Bàng hoàng.

À, có một sự trùng hợp, trước đây Erik ở Pháp, giờ đã sang Nhật. Pháp Pháp Nhật Nhật, chắc chỉ có những đất nước đó mới không bao giờ biến mất.

Valentine, mình tặng cho anh ấy đĩa Emi, vì anh không biết cô gái nhỏ ấy.

Nhưng gã khó tính này thích những cô gái nhỏ có giọng hát lớn kiểu “vượt tuổi” như Adele, anh thích những gã nổi loạn của Stone Rose, thích sự trầm buồn nhưng vẫn lạc quan của Noah and the Wales, thích sự hớn hở dở hơi của các anh chàng “một đĩa chán một đĩa hay” Weezed ( lâu lâu mới thấy một band Mỹ lạc vào list của gã nghe nhạc Anh )…

Và anh ấy nói Emi nhàm chán . Anh xếp Emi và Norah Jone vào chung một chỗ. Đã thế Emi lại còn chuyên đi hát lại . Có lẽ Emi sẽ chỉ khác khi cô ấy nhảy nhót và hát Toxic của Britney, mà như thế thì Emi sẽ thành Ebri mất rồi.

Nhưng nói đi nói lại. Mình nghe Emi vẫn thấy xúc động lắm. Lúc nào cũng cảm giác như cô ấy đang khóc, nhưng mà không quằn quại , mà chỉ như dãi bày những điều trong lòng một cách nhỏ nhẹ. Rồi cái cảm giác buồn bã cứ thế mà tự nhiên đến với người nghe, và người ta sẽ tự hỏi là Emi đang khóc hay chính người ta khóc đây?...

Chắc chỉ những đứa con gái yếu đuối mới có cảm giác như thế .( dù sao anh cũng bảo, cô này chỉ thích hợp với việc hát cho trẻ con và học sinh, mà mình thì…). Thế nên hôm trước lúc gửi một bài nào đó không nhớ trong OK computer cho Yến, nó bảo chắc nó phải nghe lâu đã mới thấy hay được ( chắc nó cố gắng vì mình), chứ những bài nghe thấy hay luôn thì sợ là cũng sẽ quên nhanh mất, như là Wide awake của Emi, nghe thì mấy năm rồi vẫn cứ thấy hay.

Lúc đó mình cũng cảm thấy như thế. Có những thứ không thực sự sâu sắc, nhưng sẽ chẳng vì lý do gì cứ bám da diết ở trong lòng người ta.

Có những bài hát nghe đi nghe lại, hay tới mức sợ không dám nghe nhiều, vì nghe nhiều thì sẽ bị chán mất, nhưng đôi khi giật mình nhìn lại thấy trôi qua 5,6 năm rồi vẫn chưa hết mê. Vì đôi khi nó gắn bó với hình ảnh, với những kỉ niệm của quãng thời gian bắt đầu nghe nó. Có thể tự dưng bảo ngồi nhớ lại sẽ chẳng nhớ ra gì nhiều, nhưng chỉ cần nghe bài hát thôi, thì những hình ảnh dù là vu vơ nhất rồi tự dưng cũng sẽ hiện ra. Như thể nhạc nổi lên thì rèm cũng được kéo ra, vậy là những thước film cứ từ từ chạy về .

Dù Emi là cô gái tóc vàng hay tóc đen, dù những điều đã qua là thực hay bịa đặt, thì ít nhất nó cũng đã từng hiện ra , được xếp đặt gọn ghẽ trong một góc kí ức của mình, để mỗi lần cô ấy hát lên, là mọi thứ lại từ từ hiện về. Như Emi vẫn đang hát ở đây :)


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhUIObBMnIyWZJh21BKztLvuwDy0eaeLWLz1m9DitGb3OFLD90150j5zmb6fdOI1lE2JLzj1DR06nO9q0ajSgEdpsaPV-CYXsdZJjx0MClKO7NI0mZPekN7hNj4rw87fIc-IKSRVgVdrA4/s1600/frontcovervm0.jpg

(bìa cái đĩa tội nghiệp bị anh người yêu chê tơi tả, haizzzz)

Trên đồng ai thả tuổi thơ

Có vẻ như bọn con trai làm gì cũng tốt. Đầu bếp giỏi nhất thế giới, là con trai. Thợ may giỏi nhất thế giới, là con trai. Người làm bánh giỏi nhất thế giới, là con trai. Ngay chính ở Việt Nam số lượng các ông tổ của các làng nghề cũng đã áp đảo các bà chúa. Thật là ghen tị với cái não có dây thần kinh chạy thẳng của bọn con trai chứ không xoắn xít vào nhau như lũ con gái bọn mình.

Với mình, muốn biết một tác phẩm có hay hay không thì cứ dựa vào cách người ta miêu tả những điều ngọt ngào hạnh phúc là được. Các văn sĩ Nhật là mình thích nhất, họ không bao giờ hét tướng lên rằng “ tôi rất hạnh phúc”, nhưng trước những điều dịu dàng đẹp đẽ, họ dè dặt nói về chúng một cách khéo léo, khiêm tốn và tinh tế. Họ để người đọc tự cảm nhận được niềm hạnh phúc toát ra trong từng câu chữ.

Còn văn Trung Quốc thì khác, họ miêu tả mọi thứ một cách tỉ mỉ, cụ thể, cái gì cũng tưng tửng, đài các. Họ hay nói về những dự định, những cảm xúc phía sau sự việc đang diễn ra, hơn là trực tiếp nói về cảm xúc của mình lúc đó.

Văn Việt Nam thì giống như con người Việt Nam. Cái gì cũng phô. Mấy văn sĩ trẻ cá tính nổi tiếng thì hay phô bày sự trần trụi của tình dục, của yêu đương, trụy lạc, đọc xong một quyển sách thấy rõ sự hận đời bất mãn của tác giả. Đọc sang quyển khác thấy mọi sự vẫn chẳng có gì thay đổi. Chép miệng, có lẽ anh/chị này hận đời thật chứ không phải văn họ thế.

Có mấy người lại phô câu chữ, phô sự ngô nghêch trong sáng trong từng nỗi đau, trong từng niềm hạnh phúc. Đau thì bảo là đau, mà vui thì hét lên là vui, chẳng có gì phải giấu diếm. Có lẽ chính cái sự phô đáng yêu và giản dị này, nó lột tả rất rõ phần nào tính cách của người Việt Nam, chân chất và hết lòng.

Mình đặc biệt có cảm tình với các nhà văn trong Nam, đặc biệt yêu quý Nguyễn Ngọc Tư và Nguyễn Nhật Ánh, đặc biệt thích.

Mình thích thích cả kiểu kể lể quê nhà phong tục vui chơi đối nhân làng xóm, thành ra mấy câu chữ ấn tượng nhất ở phía Bắc ngoài này mê mệt Nguyễn Công Hoan, Vũ Bằng, Nam Cao, Tô Hoài, Nguyễn Huy Thiệp, Thạch Lam ( toàn các tác giả hồi đi học phát ớn lên. Gần đây thì có Hồ Anh Thái và cái chuyện gì của ai không nhớ được tên là “ Bí mật miếu Ba Cô”(về Miếu ba cô, hồi đấy đi ra hiệu sách đòi bố mua cho quyển đấy vì tưởng truyện ma, về đọc thấy toàn một lũ trẻ con trốn theo người lớn ra đình họp chuyện làng, bàn chuyện lúa…đọc thấy đầm ấm kinh khủng.)

Hôm nay tìm được quyển “trên đồng ai thả tuổi thơ” trong nhà, sách của Tủ sách tuổi mới lớn - xuất bản năm 2007 của nhà xuất bản Kim Đồng, giá chỉ có 6000 đồng, bìa sách thì xấu xí, ảnh tác giả sinh năm 1984 ngó cũng không thấy đẹp trai. Chẹp miệng thôi thì đọc vậy, đằng nào cũng chưa biết làm gì.

Quyển sách bé tí bằng 1/3 cái hộp bánh chocopie có hơn trăm trang mà đọc đến 2 tiếng mới xong, nghĩ bụng bảo nhà xb Kim đồng rõ là không bao giờ ăn chặn của các cháu, sách mỏng giá rẻ mà chữ lại đầy ra, đọc rất sướng.

Truyện viết bởi tác giả người Tiền Giang, so với các thông tin trong truyện cùng vài dòng profile ngắn ngủi của tác giả đủ để thấy tác giả viết về chính câu chuyện ấu thơ của mình, về hai anh em sống trong gia đình nghèo vùng sông nước ( nghe có vẻ kinh, nếu mà có review như này chắc chắn mình sẽ không mua =) ). Lời lẽ chẳng có gì màu mè hoa mỹ, nhưng những chi tiết cùng những kỉ niệm của tác giả khiến người đọc cảm động vô cùng. Kết thúc của chuyện cũng rất đời, có nghĩa là cuộc sống này nó phải thế. Chứ không gồng lên hạnh phúc hay tỏ ra bi lụy đau thương.

Mình tự hỏi rằng nếu có anh ( hay chị) thì không biết mình có yêu anh chị mình được như thế. Hoặc là nếu có em đi, không biết mình có nhẹ nhàng mà chỉ dạy nó được từng điều bé nhỏ trong cuộc sống, khi khoảng cách tuổi tác với bố mẹ là một vấn đề.

Tất nhiên mình không thể dạy nó câu, không thể dạy nó bơi, nhưng có lẽ hai chị em sẽ cùng làm đồ handmade gì đó, hoặc nếu là con trai thì người đầu tiên mua quần sịp cho nó sẽ là mình ( như Gà đã làm với thằng Quýt ).

Đến đây thì cũng chẳng biết nói gì nữa. Nói chung chỉ muốn nhấn mạnh là sách của các tác giả trẻ không tên tuổi thì cũng tuyệt lắm, chẳng phải đùa đâu. Đã thế, 100k sẽ còn mua được cả vốc.

Một vốc hạnh phúc to đùng.

Link e-book: http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=13577

Thiên táng



Mình đọc những trang cuối cùng của Thiên táng đúng lúc đang ở chùa làm 49 ngày cho ông. Ngồi đọc ở phòng bên trong để có thể làm những chuyện riêng tư cá nhân mà không bị lời qua tiếng lại vọng đến làm phiền.

Tới khi bước ra khỏi phòng, không hiểu là do sự chuyển đổi ánh sáng hay do phải ngắt mạch của những trang sách đứng dậy, mà phải mất đến vài giây mình mới định hình được mình đang ở đâu và cần phải làm gì.

Mình cũng không biết phải nói gì về Khả Quân- người chồng được tìm kiếm từ đầu đến cuối truyện. Sự hy sinh của ông ấy quả là có xúc động hơn nhiều so với mình mong đợi.

Và thái độ của Văn cũng khiến mình mỗi lúc lại đồng cảm với cô hơn. Nghĩa là trải qua cùng Văn, chứ không phải đọc về Văn.

Cái kết của câu chuyện đúng như cả quá trình diễn ra của nó, sau quá nhiều sự chờ đợi vô vọng, người ta dù kiếm tìm nhưng cũng đã thôi không còn mong đợi nhiều nữa, và mình cũng không bất ngờ hoặc quá xót xa cho Văn khi cô không thể tìm lại được gia đình của mình.

Chuyện được kể lại bởi người thứ 2, nên đôi chỗ vẫn còn chóng vánh chứ không được kĩ lưỡng đậm đà như cảm giác khi đọc Hồi ức của một Geisha.

Nhưng dù vậy nó vẫn đem lại một cảm giác kì lạ ( như những quyển sách hay thường đem đến ).

Mình đọc Thiên Táng liền ngay sau khi xong Cưỡng cơn gió bấc.

Đó thực sự là hai thế giới hoàn toàn tách biệt , mình đã thử đổi chỗ của Văn cho Emi và ngược lại.

Nghĩa là nếu như Văn vẫn ở thành phố chứ không phải được bảo bọc ở bởi những thung lũng, những thảo nguyên, những ngọn núi…thì cô sẽ gặp được người đàn ông khác, cô sẽ mang trong trái tim một tình yêu khác . Và tất cả những gì về Khả Quân sẽ được cất sâu như một trong những điều quý giá thầm kín nhất.

Và nếu Emi sống trong hoàn cảnh của Văn. Nếu Benard của cô không yêu chiều và tôn trọng tuyệt đối sự tự do của cô và ngày ngày hiện hữu bên cô. Nếu một ngày Benard phải nhập ngũ và tất cả những gì anh để lại chỉ là những hình ảnh đẹp đẽ cùng nỗi nhớ mong của tình yêu, thì có lẽ Leo sẽ là một câu chuyện khác, mờ nhạt hơn.

Có nghĩa là tình yêu ở đâu thì cũng giống nhau, ai cũng yêu người còn lại bằng tất cả trái tim của mình, nhưng mọi thứ không đơn thuần chỉ là đổ nước vào một cái bình cho nó đầy, mà phải đổ sao cho khéo, phải làm sao để giữ cho nước trong bình được thơm ngon, làm sao để chiếc bình không bị rạn và sứt hỏng theo năm tháng.

Anh là người nói với mình rằng Thiên táng rất hay. Và chính anh cũng là người gọi Văn là con mụ điên, một tình yêu phi lý.

Lúc đấy mình không thể nói với anh rằng, nếu anh ra đi, thì em cũng sẽ như cô ấy. Nhưng mình muốn nói với anh rằng, nếu ở trong hoàn cảnh của Văn, thì mình cũng sẽ như cô ấy.

Mình không biết những người khác đọc Thiên Táng sẽ cảm thấy những gì. Nhưng Thiên Táng đến cùng lúc với nhiều yếu tố khác tương tự nó. Những cảm giác kì lạ cũng vì vậy mà nảy sinh theo.

Mình khâm phục Văn ở rất nhiều điểm ( không bao gồm tình yêu của cô). Đó là khi đã mệt nhoài và kiệt sức với chính số phận của mình rồi, khi tâm chí cô chỉ toàn Khả Quân Khả Quân Khả Quân, thì Văn vẫn có thể mở rộng vòng tay để cứu rỗi một sinh linh khác, không vì bất cứ mục đích gì. Có lẽ cô thực sự sinh ra để trở thành một y sỹ, để có thể dùng trái tim của mình chữa bệnh cho mọi người, dùng trái tim, và cả một tâm hồn.

Và cả sự nồng ầm toát lên từ mỗi người trong gia đình Tây Tạng Gela. Cứ mỗi lần Văn nhắc đến họ thì mình lại muốn chính bà là người viết cuốn sách chứ không phải Hân Nhiên. Không phải Hân Nhiên viết không hay, nhưng mình tin rằng, bằng tất cả tình yêu thương trong mấy chục năm trời với những con người không phải là máu mủ. Văn sẽ kể về họ bằng những câu chữ mà không ai khác – ngoài bà – có thể nói về .

Mình không thể tưởng tượng rõ được khuôn mặt của từng người trong ngôi nhà ấy.

Nhưng cảm giác về từng người thì rất rõ rệt. Họ giống như từng cái chuông nhỏ lấp lánh du dương tạo nên những điệu nhạc êm dịu khắc hai chữ “hạnh phúc “ .

Cuộc sống của gia đình họ khiến mình phải đặt nhiều câu hỏi.

Tại sao lối sống nguyên thủy của người Tây Tạng cần phải có sự văn minh, sự cải tiến do người Trung Quốc mang đến, khi mà nếu cứ sống như vậy thì họ có thể sẽ mãi được hạnh phúc bên nhau? Chẳng phải là sẽ đẹp đẽ lắm sao nếu như cuộc sống này chỉ có những người mà ta yêu thương, và đức tin mà ta tin cậy. Và cả cái chết, sẽ chẳng có gì đáng buồn “ Ai trong chúng ta cũng mong tới kiếp sau, con người sinh ra từ tự nhiên, chết trong tự nhiên cũng là một lẽ thường tình, đương nhiên phải vậy”

Khi Văn nói rằng cô cảm thấy choáng ngợp trước sự phát triển của thi thành, trước những xe cộ và những con người qua lại mãi không thôi, khi trước mắt cô không còn là thảo nguyên thung lũng, mình cũng cảm thấy xót xa theo rất nhiều.

Văn ra đi vì Khả Quân, có lẽ cô cũng nên ở lại vì Khả Quân. Cha mẹ cô cũng đã sang thế giới bên kia, chị cô thì đã chắc gì còn sống?...

..nhưng có lẽ, con người ta, ai cũng có lúc phải trở về.

Mình đọc Thiên Táng khi kém tuổi Văn ngày mới lấy chồng một chút. Có lẽ sau này, khi đã trở thành “bà” như Văn bây giờ, sẽ lại một lần nữa tìm đọc lại những trang sách cũ. Vì chắc phải đến lúc đó, mới phần nào lý giải hết được tất cả những cảm xúc của tình yêu, một tình yêu được xây dựng hoàn toàn bởi niềm tin, một tình yêu mà cho đến khi nằm xuống, cho đến khi có được câu trả lời bao năm tìm kiếm, ngọn lửa của nó vẫn cứ le lói mãi bên trong.


.....

Án ma ni bát mê hồng.

" Này Xá Lợi Phất..."





(25/.01/.2011)