Tớ đang tìm sự ích kỷ. Ích kỷ hoàn hảo. Nói ví dụ như tớ bảo cậu tớ muốn ăn bánh dâu. Và cậu liền bỏ hết mọi việc đang làm để chạy đi mua nó cho tớ. Rồi cậu hổn hển chạy về, qùy gối dâng cái bánh dâu ấy cho tớ. Rồi tớ nói tớ không muốn ăn nó nữa và vứt nó ra ngoài cửa sổ. Đó là cái tớ đang tìm.
- Tớ không chắc cái đó có liên quan gì đến tình yêu không.
- Có chứ. Cậu không biết đấy thôi. Có những lúc trong cuộc đời một đứa con gái, những cái như thế lại cực kì quan trọng.
- Như ném cái bánh dâu ra ngoài cửa sổ ư?
- Chính xác! Và khi tớ làm thế, tớ muốn người đàn ông phải xin lỗi tớ: “Midori này, bây giờ thì anh biết rồi. Anh thật là một thằng ngốc! Nhẽ ra anh phải biết là em sẽ không thèm bánh dâu nữa. Tất cả trí thông minh và lòng nhạy cảm của anh chỉ bằng một bãi phân lừa. Để bù đắp cho em, anh sẽ đi mua cho em cái gì khác nhé. Em thích gì nào? Bánh sô cô la? Bánh pho mát?”
- Rồi sao nữa?
- Tớ sẽ hiến cho anh ấy tất cả tình yêu xứng đáng với điều anh ấy đã làm.
- Tớ nghe thấy điên lắm.
- Mặc kệ cậu. Với tớ, đó mới là tình yêu. Mặc dù không phải ai cũng có thể hiểu được tớ. Với một loại người nào đó, tình yêu bắt đầu từ cái gì đó tí xíu và ngốc nghếch. Từ những cái như thế hoặc nó không bao giờ bắt đầu được cả.
[Rừng Na-uy - Haruki Murakami]
---
Haha, hoá ra người đàn ông như vậy là có thật trên đời. Chỉ là, anh ấy ở mức độ hoàn hảo số mấy thôi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét