My cat is Bubu

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

Viễn Vọng - nhật kí hành trình - Mon Feb 19.2018

Mùng 1 Tết, tìm trong hộc tủ một quyển sách bất kì đã mua mà chưa đọc. Sở thấy Viễn Vọng của Patrick Deville. Tác giả cố tình không nêu rõ bối cảnh diễn ra cụ thể là ở đâu, với lối kể truyện đan xen một cách táo bạo, trong vòng 5 câu, có thể là giọng kể của 3 người hoàn toàn khác nhau liên tiếp, đôi khi 2 người khác nhau cũng chỉ cách nhau một dấu phẩy khiến câu truyện vừa khó hiểu, vừa thú vị một cách rất khác thường.

Mình mới chỉ đọc được 1/3 nhưng muốn lưu lại những cảm xúc này. Mình nhớ nước Pháp, nỗi nhớ đan xen với sự sợ hãi của tuổi tác. Khi nhân vật chính trong chuyện là một người trung tuổi về lại chốn cũ, quan sát một đôi trẻ dưới con mắt người thứ 3 trong im lặng. 
Mình đang ở độ tuổi của đôi trẻ đó, mới vừa trải qua những cung bậc cảm xúc trong trẻo tươi sáng của tình yêu như họ, đã thấy chớm sợ khi nghĩ đến cảnh về già. Sợ cái cảm xúc ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, vuốt ve những kỉ niệm đeo bám, đặc biệt là những kỉ niệm đẹp. 


Thấy câu chuyện của chính mình trong hình ảnh chàng trai trẻ say sưa nói về triết học Pháp với cô gái lơ đãng nửa nghe nửa ngắm biển nửa nghịch sò. Gần 3 năm vừa qua mỗi ngày trôi qua là những buổi “luận đàm” hay đúng hơn là diễn thuyết từ một phía của anh về chính trị, về triết học. Mình đa số chỉ lắng nghe và đương nhiên, khi nào đưa ra ý kiến không tán thành sẽ dẫn đến tranh luận, gay gắt lên sẽ cãi nhau và thường mình là người mất bình tĩnh trước vì “bị cảm thấy xúc phạm” (một cách vô lý, haha) rồi tức tối. 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét