My cat is Bubu
Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018
Viễn Vọng - nhật kí hành trình - Mon Feb 19.2018
Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018
Sự Ích Kỉ Hoàn Hảo - trích đoạn Rừng Nauy
Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018
Túp Lều Bác Tom
Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012
Cha ơi, mình đi đâu?
Đọc xong "cha ơi, mình đi đâu?", tôi không biết phải nghĩ gì, nên cảm thấy như thế nào. Tôi không muốn thương cảm người cha đó, ắt hẳn đó là điều ông luôn không muốn. Tôi cũng không muốn lại gần lũ trẻ nếu tôi có thể ở đó, vì tôi hiểu người cha thực tế đó không cần những sự giả bộ quan tâm cũng như chẳng hề trách móc những sự xa lánh vốn có mặc nhiên. Đáng tiếc là ông đã không kể nhiều hơn về Josee, người đã ở bên lũ trẻ trong một thời gian dài, người đã hứng chịu không biết bao nhiêu câu bông đùa quái ác và cay nghiệt của ông. Tôi muốn được hiểu và biết nhiều hơn về người đã phát ngôn "trong đầu các cháu chỉ toàn rơm" ấy.
Tôi những muốn được ngồi cạnh người đàn ông khắc khổ ấy, người đàn ông đã tự dằn vặt bản thân suốt phần còn lại của cuộc đời từ ngày ra đời của một đứa trẻ, rồi hai đứa trẻ..
Từ lúc bước lên chiếc Camaro, Thomas, 10 tuổi, không ngừng hỏi, như thằng bé vẫn thường làm: “Ba ơi, mình đi đâu?”
Thoạt tiên, tôi trả lời: “Mình về nhà.”
Một phút sau, cũng với vẻ ngây thơ như vậy, nó lại đặt ra cùng câu hỏi ấy, nó không hiểu gì cả. Đến lần hỏi thứ mười “Ba ơi, mình đi đâu?” thì tôi không trả lời nữa…
Ba cũng chẳng biết rõ chúng ta đi đâu, Thomas tội nghiệp của ba à. Chúng ta đi loanh quanh. Chúng ta đâm thẳng vào tường.
Một đứa con tật nguyền, rồi hai đứa.
Tại sao không là ba…
Ông muốn những đứa trẻ được nhìn bầu trời, được cùng ông nghe những bản nhạc, ông hay có liên tưởng về chúng từ những bức tranh của những họa sĩ nổi tiếng....Tôi vẫn nhớ người ta hay trách Murakami thường khoe kiến thức nhiều quá trong những kiệt tác của ông, nhưng Fournier thì không như vậy, bên trong ông là cả một thư viện quý báu , nhưng đứng trước hai chú chim sẻ lông xù của mình, ông hoàn toàn trắng tay.
Ông hoàn toàn cô độc.
Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay.
Chẳng có ai giơ tay cả.
Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó, như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần.
Tôi có tới hai ngày tận thế.
---
Tôi luôn có dự cảm về một ngày trời nắng đẹp, ngồi trước một mặt hồ yên lặng buồn bã, được bạn mời một cốc trà thơm, và nói với nhau về những nỗi buồn của cuộc đời. Sau đó cả hai cùng nhảy xuống.
Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012
Chuyện con Mèo dạy Hải Âu bay.
Vậy thôi.
Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012
Kafka bên bờ biển (2)
Vậy là mọi nhân vật đều đã chết, như thể họ sinh ra chỉ để chết thôi vậy. Như người bạn lái xe đồng hành của Nakata đã nói, thật ra sống như thế nào không quan trọng. Chết như thế nào mới là điều đáng quan tâm, nhưng cách sống sẽ lại ảnh hưởng đến cách chết. Như vậy có nghĩa là bằng mọi giá bạn phải sống tốt mới có thể chết một cách tử tế được. Đời là vậy, không có bất cứ cuộc đổi chác nào mà không vô lý và ngang trái.
Hôm nay đi xem một buổi ca nhạc cùng anh và hai anh chị bạn. Anh như người mộng du, tất cả những sự vật và con người ở đó không ai rơi vào tầm mắt của anh, không ai nắm bắt được anh. Trừ tôi. Anh như người không hề thuộc vào khoảng không gian đó, ở giữa rất nhiều người, anh như một quả bóng đầy khí lơ lửng trong không trung, bay qua bay lại, nhưng không chạm vào bất cứ ai, cũng không để ai nhìn thấy...
Cũng vào thời điểm đó, tôi đau buồn nhận ra. Chẳng có điều gì là mãi mãi đối với bản thân tôi. Mọi nỗi đau được lập trình để tuột qua. Kể cả những nỗi nhớ, và những sự mất mát về tâm hồn.
Tôi là du khách cô đơn đứng trên boong tàu, mọi người là biển lớn. Bàu trời thì màu xám, hòa vào với biển xa xôi.
Tôi sẽ sống như Nakata, nói đúng hơn. Tôi sẽ cố gắng sống như ông. Vậy thôi.
Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012
Kafka bên bờ biển
Tôi dõi theo anh ta, cảm nhận những nỗi đau, những bối rối, và cả những khoái cảm và sự mãn nguyện khi anh ta một mình tắm chuồng giữa trời nắng, cùng anh ta sợ hãi vào những đêm đầu tiên trong rừng...và tất cả những cảm giác đó đều được tính phí.
Bù lại, suốt ba tuần xa nhà, anh ta ở bên và cười cợt những gì diễn ra xung quanh tôi, cho tôi vui, cho tôi buồn, rồi sau đó cho tôi tụt dốc thảm hại khi trở về. Và ngày hôm nay, ngày thứ 4 về nhà. Anh ta mới dần buông bỏ tôi, cho tôi nhận cảm giác bẽ bàng nhất, buồn bã nhất.
5-9
1,Nhưng sự đối đãi lạnh nhạt của các em trai không làm Nakata phiền lòng. Lão ở một mình đã quen và thực tế, lão lại căng thẳng khi người ta cố tỏ ra ân cần với lão. Lão cũng không hề nổi giận khi ông em họ phá tán món tiền dành dụm cả đời của lão. Cố nhiên, lão hiểu chuyện xảy ra như thế là đáng tiếc, nhưng cả vụ đó cũng không làm lão thất vọng.
Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011
Cõi người rung chuông tận thế
(vâng, tất nhiên là tôi không bắn pháo).
Tôi như một đứa trẻ nhỏ cười cợt trước suy nghĩ “à, cốt truyện lại bám theo một cái mạch như thế, lại để đàn bà đưa đẩy như thế, hóa ra là sự trả thù như thế, lại giáo dục là đời như thế...”
Tôi lại như một kẻ xem phim tâm lý thị trường đầy lòng trắc ẩn ngoài rạp, cứ chờ đợi mãi một lúc nào đó vị thuyền trưởng lặng lẽ (không) tầm thường tìm về với cô vợ bị bỏ ngoài đảo và đứa con rơi chờ đợi bấy lâu.
Nhưng tôi đã sai rồi.
...
Những câu truyện cứ lần lượt vẽ ra, ngắn gọn và xúc tích, không thừa cảnh nào, thiếu một vài cảnh mà nó phải thiếu, có lẽ Hồ Anh Thái không có nhiều thời gian như các nhà văn Mỹ để mất công miêu tả sự bó chặt của cái quần Gucci da lộn cào vào cánh đùi mượt mà của cô gái cùng sự vất vả đến tột cùng để cài được cái nút quần trên cùng của cô cho vừa với cái quần 1000$ và những câu chuyện về cô dì chú bác với những sở thích và tính cách khác nhau của họ hàng cô gái chủ sở hữu chiếc quần.
Sự sang trọng và đắt tiền cũng được nhắc đến nhiều trong câu truyện của ông, nhưng bên cạnh nó luôn là sự chú giải về sự rẻ mạt trong giá trị nhưng đắt đỏ về công sức.
Đây là câu chuyện của một thuyền trưởng lái tầu viễn dương, của một người em, một người chú, một người cha, một người tình, một người bạn, một kẻ thù và một kẻ sám hối.
Đó là tất cả những gì mà tôi có thể tóm tắt. Tôi xin phép chỉ tóm tắt rất qua loa, bởi lẽ câu chuyện này hay vì nó khiến người ta phải đọc quá nửa mới hiểu nó muốn nói về cái gì, và ở nửa đầu, ngay cả khi chưa biết sẽ đi đâu tiếp theo người ta vẫn cảm thấy thú vị với những tình tiết mà nó mang đến.
Tôi biết đến Hồ Anh Thái khi ông là người viết lời tựa cho cuốn sách của anh bạn, vu vơ trong một lần đi mua sách tôi tìm đến “Tiếng thở dài qua rừng kim tước” của ông. Quá ấn tượng với một Ấn Độ trần trụi được vẽ ra khác với tất cả những sách báo mà tôi đã đọc trước đó, một số nhà phân tích trêu đùa rằng Hồ Anh Thái từ một người đi sứ, giờ dần đã trở thành một nhà Ấn Độ học, với tôi đó không chỉ là không chỉ là một sự trêu đùa. Anh là một nhà Ấn Độ học thực sự, nhất là sau Tiếng thở dài qua rừng kim tước (1998),Đức Phật, nàng Sivitri và tôi ,Mười lẻ một đêm (2006) ,Namaskar! Xin chào Ấn Độ (2008) tôi lại càng tin như thế.
Với những mặc định vốn có bởi vốn kiến thức hạn hẹp của bản thân, tôi đã quá bất ngờ trước một Hồ Anh Thái rất khác qua Cõi người rung chuông tận thế(2002), chính là cuốn sách mà tôi đang muốn nói tới ở đây.
Tôi bị bất ngờ bởi nhiều thứ, bởi một Hồ Anh Thái khác lạ nhiều lần qua một cuốn truyện có vẻ như là trinh thám (may quá vẫn nhận ra ông khi Đông nói “Cuối cùng thì Đức Mẹ Đồng Trinh cũng chảy máu rồi), bởi một Đông tinh tường nhưng không tinh tướng, có khi còn rất tinh tế. Bởi một Đông tinh tế nhưng không rởm đời, không rởm đời khi anh vẫn lao vào gái chứ không tỏ ra mình là “đồng cô” khi thèm muốn, không rởm đời khi anh có được cái “lần đầu tiên” của người con gái xứ chài hai mươi sáu tuổi đã dưng dưng biết ơn những đủ tỉnh táo để hiểu đó không phải là cảm giác của tình yêu.
Đôi khi tôi có cảm giác rằng tôi cũng đang tìm kiếm một anh Đông như thế để mà làm quen và ngưỡng mộ trên cuộc đời này.
“Cô gái ngồi bên cạnh nước mắt lã chã trong chiếc mùi xoa chỉ còn để hở đôi mắt nhem nhép mưa dầm. Khóc như thế chắc là khóc vì tình. Cô cứ thử ốm suýt chết một lần đi. Cô cứ thử đi đưa đám bạn bè người thân nhiều nhiều đi. Tình yêu trở thành không đáng kể. Thất tình thành chuyện không đáng kể. Bị lường gạt cũng thành chuyện vô nghĩa.”
Yếu tố Phật giáo, giác ngộ vẫn không thể thiếu trong tác phẩm của Hồ Anh Thái. Tôi đã tâm đắc không lời nào tả nổi khi đọc đến đoạn:
Ngài giác ngộ năm ba mươi lăm tuổi (tức là nếu tôi giác ngộ được thì đúng vào năm nay), bốn mươi lăm năm sau đó, ngài phải sống giữa cõi người tôn sùng Ngài, kính phục Ngài, tin theo Ngài nhưng không chắc đã hiểu Ngài. Ngài cô đơn và đáng thương là ở chỗ ấy.
Tôi cảm thấy mình quá ngu ngốc, quá đỗi ngu ngốc, đây chính là điều băn khoăn về cái không toàn vẹn của Đức Phật mà tôi cứ tìm kiếm bấy lâu nay, đây chính là cái cảm giác mồn một mà tôi cảm thấy chứ không gọi tên được bấy lâu nay khi xem những bức tranh vẽ lại Kinh A Di Đà. Ở cõi Cực Lạc ấy. Tôi thấy người ta cô đơn lắm.
Tôi xin được kết “bài văn” lê thê miêu tả sự sung sướng khó hiểu của bản thân trước một cuốn sách tuyệt vời (với bản thân tôi) bằng một suy nghĩ khác của Đông mà tôi rất tâm đắc
Tôi ba mươi lăm tuổi. Tuổi ấy Đức Phật được giác ngộ. Có nhiều người đi qua tuổi ba mươi lăm mà mãi mãi không giác ngộ. Có những người giác ngộ trước cả tuổi ba mươi lăm. Ngộ muộn hay ngộ sớm, họ tất thảy đều đáng thương.
p/s: bạn thân mến, nếu bạn thực sự muốn tìm đọc Cõi người rung chuông tận thế, thì xin bạn hãy google và tìm một bài viết review khác, bởi cá nhân tôi viết ra những dòng này chỉ để thỏa mãn sự hả hê và yêu mến của bản thân mình, đây hoàn toàn là những mạch cảm xúc rối bời lộn xộn được sắp xếp vụng về trước một thiên truyện hay, nó hoàn toàn không phù hợp với mục đích giới thiệu miêu tả nhận xét kĩ lưỡng cụ thể về một tác phẩm như các bài review cơ bản. Nhưng tôi thực sự khuyên bạn hãy thử đọc nó. Rất cảm ơn vì bạn đã cất công đọc đến tận dòng chữ này. :)
*cảnh chuyện : Hồ Anh Thái không phải là người chăm chút câu chữ mượt mà gọn ghẽ như Đoàn Minh Phượng hay Nguyễn Ngọc Tư (những người tôi bị ấn tượng sâu sắc bởi lối hành văn) nên ở đây tôi viết “cảnh chuyện”, không phải “câu chữ”.
Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011
Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh

1,
Ngồi cắt lá hoa hồng mà thấy thời gian dài như vô tận, cắt hết lá này đến là khác, rồi còn phải so gốc để nó không bị ngắn quá hoặc không bị dài quá không mẹ về lại quát loạn nhà lên vì chẳng có ai cắm hoa hồng như thế.
mình nhớ đến chuyện NNA, mình giống như con Mận, có 10 hoa tay nhưng làm cái gì cũng xấu, người khác làm một lần thì mình phải làm đến 3 lần. Chả như chú Đàn bị cụt một tay mà thổi Hacmonica bài nào ra bài đấy, ngày chú vui thì con trâu đầu làng cũng biết, ngày chú buồn đến đàn chim cũng chẳng muốn đậu trên cành cây để nghe tiếng đàn của chú.
Chả thế mà Maika chả bảo " sao ở đây ai cũng nhã chỉ mỗi con này là không", mình bổ quả cóc cũng xấu í.
2,
Ngày nào đi làm về cái bạn bán điện thoại thẻ nhớ usb đồng hồ hỏng giá để nến thắt lưng vòng đeo tay mỹ phẩm không rõ chức năng khung ảnh túi xách v.v.. và v.v.. trước cửa nhà mình cũng nhìn mình bằng con mắt rất lạ kì. Mình không biết cuộc sống gắn với việc phải đi thuê nhà hết năm này qua năm khác, ban sáng thì đi thu mua đồng nát, đến tối trải cái bạt ra bán trên vỉa hè là như thế nào. Ngày xưa công an người ta còn hay đuổi, nhưng cứ thu cả cái bạt với tỉ thứ đồ bên trong về mà chả ai đến lấy, thế là không có tiền chuộc, mấy ông công an cũng tiếc xăng chẳng đến thu nữa.
Người ta sống đã như thế tới 10 năm nay rồi, từ cái hồi xe đạp vẫn có giá trị, mấy bạn sinh viên nghèo nghèo ham của rẻ đi xem đồ thoắt cái là thấy xe biến mất ngay...Không hiểu là do mình lớn lên hay cách sống của người ta văn minh lên mà dạo này chẳng thấy ai bị trộm cướp nữa (thế liên quan j đến việc mình lớn nhỉ?)
Chỉ ngại nhất mỗi khi về nhà, người ta lại dẹp hết cả đồ bày ở vỉa hè ra để mình lấy đường cho xe vào, lăng xăng chạy ra dắt xe cho mình, hỏi han rối rít....sao thấy thương ghê gớm.
-
Trong chuyện ba con Mận bị cả làng đồn là bị bệnh phong, nên ba nó "bị" mẹ nó nhốt trên gác. Nó phải phụ mẹ nó bán hàng thổi cơm, trông ba, nên nó chẳng có thời gian học bài, lúc nào cũng đứng bét lớp.
Đoạn này làm mình nhớ đến cậu bạn ở trên, nghe bảo nó đánh đàn giỏi lắm, hồi ở quê đi thi khắp tỉnh, mà lên đây thì mẹ nó chả có tiền cho nó vào nhạc viện, nó bảo nhà nó nói vào đấy chỉ để "đi đú" nên đỗ rồi mà chẳng cho học. Thế nên bây giờ nó ngồi bán điện thoại phụ mẹ, sạc điện thoại nó có cả một bao tải, bán rẻ lắm. Có mỗi 5k.
3,
trong truyện còn có một thằng Sơn. Thằng Sơn con ông ba Huấn suốt ngày dụ con bé Ba vào bụi cây làm chuyện người lớn thế là có ngày bị ba con bé Ba cưỡi trâu đỏ rực mắt đuổi khắp làng phải trèo lên cây. Chuyện này đúng là chỉ ở quê mới thế, cũng chỉ ở quê mới có kiểu giao lưu văn minh 7h tối thứ 7 cả làng thanh niên trai gái kéo nhau ra ghế đá trước ao cạnh sân đình ngồi thể hiện trêu nhau. Trai thì thể hiện là ta cá tính mạnh mồm biết đùa, gái thì cười hí hí e lệ như là "ôi em ngại lắm", xong rồi hôm sau đã thành đôi thành cặp ngay được.
Hồi mình bé về quê đã thấy các anh chị như thế. Giờ thì chẳng nữa. Người trong làng chẳng thèm yêu nhau, chắc tại biết nhau rõ quá. Bây giờ các chị gọi điện lên VOV giao thông tặng bài hát rồi để lại số điện thoại làm quen hẳn hoi, oách lắm. Các anh giai làng cũng ra Hà Nội rồi yêu các chị tỉnh khác. Dần dà trong làng chỉ còn lại toàn người già với trẻ con. "Chúng nó cứ đi đâu hết cả..." Các cụ cứ gặp nhau là lại bảo thế.
4,
trong truyện còn có thằng Tường. Cái thằng yêu anh trai bằng cả thế giới không thể không nhắc đến. Cái thằng lúc nào làm việc nhà cũng thấy tíu tít và hân hoan, rồi nó còn nuôi cả một con Cóc, yêu thương nó như người thân trong nhà, rồi đờ người ra khi con Cóc bị bắt mất. Sống trên đời, chỉ ước có được thằng em như nó. Nó là nhân vật mà chắc nhiều người đọc sẽ yêu quý nhất.
5, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh. Thật đấy.
Giống như vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, thì đây lại là một cuốn truyện tuyệt vời vỗ về tâm hồn con người biết bao nhiêu.
Các bác nhà văn cứ như thế, bảo sao cuộc đời cứ đẹp mãi!
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011
Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Tôi bắt đầu đọc Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vào một chiều mưa tháng sáu trong ngôi nhà ở tạm chỉ có hai mẹ con, bố đã đi về nơi cất giữ những kỉ niệm đẹp đẽ nhất của tuổi thơ tôi. Cả tôi và mẹ đều rất tiếc khi phải để bố về đó một mình, một mình với bà ngoại, với các bác, các dì, và với ba cái răng đã bị rơi mất trong lần ăn thịt chó gần nhất của bố.
Buồn cười là cứ mỗi lần gọi điện cho bố, thay vì chờ đợi giọng nói của bố tôi lại mong được nói chuyện với bác dâu hơn cả. Tôi có cảm giác chỉ cần được nghe giọng bác là toàn bộ những kí ức về tuổi thơ sẽ được trải ra một cách vẹn nguyên và ngăn nắp. Giọng nói của bác khiến tôi nhớ lại những mùa hè về quê ở với bà và các bác. Những mùa hè theo các bác và các anh chị ra đồng. Chẳng làm được việc gì chỉ lăng xăng trên bờ ruộng, lăn lê với đám cỏ rồi tối về lại rên lên vì bị ngứa chân. Có tắm thế nào cũng không hết ngứa. Lúc đấy anh Ku ghẹo “ chân này là chân vứt đi của thành phố, phải cưa chân này đi lắp cái chân của làng vào thì mới là chân xịn”...
Không hiểu sao anh Ku rất ác cảm với cái chân của tôi, còn nhớ cái mùa hè năm nào đó tôi bị đỉa bám, anh đã gọi tất cả các anh em họ quây lại ...đái vào chân tôi để con đỉa thấy xót mà bong ra.
Xong xuôi anh bảo “ nó bong ra rồi thì sẽ không hút máu mày nữa, nhưng chân mày khai rồi thì cũng nên vứt nó đi, thay hẳn cái chân của “làng” vào “.
Lúc đấy tôi chỉ nghĩ, không biết vứt chân đi rồi thì “làng” nào sẽ cho tôi đôi chân. Và tôi vẫn nghĩ, anh Ku thật ra chẳng muốn cứu mình mà chỉ muốn ..đái vào chân mình mà thôi. Vì anh Ku ghét mình.
Tuy ghét tôi và ít cho tôi chơi chung vì tôi là con gái, nhưng thi thoảng anh ku vẫn dắt tôi tới trước cổng trường tiểu học. Ném tôi ra giữa chúng bạn và bảo “ đấy chúng mày xem đi, tao đã nuôi nó từ hồi nó cai sữa, bây giờ nó to đùng và trắng phau” ...
Lúc đấy tôi không hiểu từ “trắng phau”, chỉ mường tượng lờ mờ, có lẽ đó là một loại “thau chậu” nào đó. Chỉ nghĩ như thế rồi đứng im cho các bạn của anh Ku dòm ngó. Trong đấy có một chị quả quyết rằng tôi giống bà trẻ của chị ý, và vì thế nên chị cho hẳn tôi hai cái kẹo ớt có chuôi hình đao kiếm. Thứ kẹo ấy tôi vẫn còn thấy người ta bán mãi cho tới khi học cấp hai. Sau cũng thấy thưa dần. Hè năm đó tôi 6 tuổi.
Hè năm lớp 3, tôi bắt đầu được theo các anh các chị đi ..tập thể dục vào sáng sớm. Việc tập thể dục ở quê là một việc mang tính chất cộng đồng rất cao. Theo trí nhớ của tôi thì hình như chỉ những người già như bà ngoại là không đi tập. Còn lại thì 4h30 sáng là cả xóm râm ran, tất cả kéo nhau ra một con đê cao cao xa xa ngoằn nghèo nào đó. Chẳng có ai bận giầy thế thao hay áo thể dục. Đường trơn, nhiều sình và gập ghềnh. Tôi cũng chẳng thấy ai chạy, cũng không có loa đài gì, thỉnh thoảng lắm mới thấy một ai đó đứng uốn éo tay chân. Tất cả mọi người đi đi lại lại đều tăm tắp và rôm rả, vừa đi vừa nói bao nhiêu thứ chuyện. Ai nhìn thấy tôi cũng hỏi
“Ôi Cún đã lớn thế này rồi cơ à, ngày xưa còn theo bố nó về nhà bác Quý cai sữa, bây giờ không bị suy dinh dưỡng nữa à...”
Về sau lớn lên xem lại những bộ film việt nam có cảnh ng dân đổ ra đường mừng ngày giải phóng. Tôi luôn liên tưởng lại không khí đi tập thể dục trên đê ở quê tôi lúc ấy. Ai ai cũng rất là tươi vui.
Rất nhiều năm trôi qua tôi gần như tôi đã quên mất rằng mình có một tuổi thơ đẹp đẽ đến thế. Cái tuổi thơ êm đềm ngay cả khi bị rơi xuống ao làng, có anh Ku nhảy xuống vớt lên, dốc thẳng người như dốc cái tàu lá chuối bị sũng nước. Tôi còn nghe thấy cả tiếng gào tiếng khóc rất to của anh Ku khi đó. Tiếng gọi đó cứ in dấu mãi trong kí ức của tôi. Kí ức về một thời xa xôi khi mọi thứ không còn được nguyên vẹn như thế.
Những anh chị đã gắn bó ngày nào giờ đều đã cách tôi nữa vòng trái đất.
Tôi trộm nghĩ, nếu mấy năm nữa được là cô dâu, không biết anh chị có kịp để về với mình không. Về để bới tóc cô dâu - chải đầu chú rể như hồi chúng tôi còn thơ bé.
Và ngày hôm nay, tôi phải cảm ơn Nguyễn Ngọc Thuần không biết bao nhiêu lần khi một lần nữa những kí ức tuổi thơ của tôi được trở lại nguyên vẹn thông qua những Dũng những Tí những chú Hùng ông Tư. Câu chuyện của họ đương nhiên không giống những câu chuyện của tôi, nhưng tôi nghĩ bất cứ đứa trẻ - ( hoặc đã hơi “quá trẻ” ) nào khi đọc được cũng đều sẽ có cảm giác như thế. Cảm giác như là những điều dịu dàng từ rất xa xưa đột nhiên lại trở lại một cách vẹn nguyên.
Mẹ chắc chắn là thích xem film Hàn Quốc và thời sự hơn là đọc sách thiếu nhi. Nhưng tối nào mẹ cũng bảo tôi đọc lại cho mẹ nghe một đoạn trước khi đi ngủ. Đoạn mẹ thích nhất là đoạn “trước khi đi học về hãy để quên cái gì đó”, lần nào đọc xong đoạn đó mẹ lại kể thêm một câu chuyện về thời đi học của mẹ ,chuyện về “cô-giáo-phi-phấn”, về “ông-giáo-đầu-bóng”, về “những-món-quà-lặng-lẽ”, và đặc biệt là về cái bút kim tinh quý giá bác cả mua cho mẹ mà phải mãi về sau mẹ mới biết. Nói đến bác cả mẹ lại khóc. Mẹ nhớ bác cả như là nhớ ông.
Ban đầu tôi định kể rất nhiều câu chuyện về cuốn sách tuyệt vời này. Nhưng sau rồi tôi nghĩ, chẳng cần phải kể nhiều, ai đọc rồi cũng sẽ ngay lập tức tìm lại được một mảng kí ức yêu quý nào đó của mình ở trong ấy. Để rồi thật là hả hê và sung sướng khi tự thấy mình là một người “giàu có” biết bao nhiêu, hoặc là ít nhiều tự nhắc lại rằng mình cũng đã từng có một thời như thế. Tâm hồn của mình cũng đã từng có một khoảng yêu thương bao la như thế.
Ấy thế mà mới chỉ hôm qua thôi, tôi đã hàm hồ nói với một anh bạn rằng
“ Nguyễn Ngọc Thuần chỉ vẽ lên khung cảnh đẹp thôi. Chứ giọng điệu thì không đẹp đẽ, giống như là một cuốn sách nước ngoài dịch dở( ko hay) thì đúng hơn”.
Nó không hay như tôi tưởng-rằng-tôi-mong-muốn là bởi vì nó quá mộc mạc và gần gũi đấy thôi. Gần gũi như là đang thấy bản thân mình chạy lăng xăng trong đó, thấy mình cũng chui chỗ này, trèo chỗ kia, đâm ra lại thấy những cảnh này chẳng phải là sến - chẳng phải là mơ như mình mong muốn nữa.
Ôi có lẽ đó sẽ là một trong những phát ngôn ngớ ngẩn và khiến tôi thấy hối hận nhất cuộc đời.
Nhưng trước khi hối hận, thì tôi còn phải hả hê cho nốt cái sự “giàu có” của mình đã.
Thân yêu.
