
Về lại văn phòng cũ để chuyển nốt những đồ cần dùng sang văn phòng mới. Đi từ tầng một lên tầng năm, mọi thứ vẫn thế, bãi gửi xe vẫn chen chúc đầy xe của cả tòa nhà, các phòng khác chỉ cần đi qua cửa là “ngửi” ngay thấy mùi căng thẳng khó chịu, nhà vệ sinh mỗi tầng cũng vẫn để một lọ nước rửa tay có màu khác nhau. Duy chỉ còn văn phòng của tôi là lạnh lẽo. Mọi thứ trống trơn, chỉ còn trơ lại mấy cái đèn có ánh sáng vàng đẹp đẽ. Chả hiểu sao lại thích ánh sáng vàng đến thế. Cảm giác thứ ánh sáng ấy có mùi của nắng, mà nắng nhẹ thôi.
Trong lúc chờ hai anh thợ tháo điều hòa, tôi ngồi đọc Chàng Sumo không thể béo.
Đoạn đầu chẳng có gì đặc biệt, một cậu bé hận đời và hận người, rồi quyết định lựa chọn cho mình một con đường ở đáy.
Nhân vật làm cho mọi thứ trở nên có chút tò mò hơn, và cũng là nguyên do biến một cuốn tiểu thuyết ngắn thành một quyển ngụ ngôn mộc mạc hơn, chính là ông già Shomintsu.
Lần đầu tiên nghe ông nói với cậu bé hận đời gày còm “ Ta nhìn thấy một người to lớn bên trong cậu”, cũng là khi anh thợ 1 nói với anh thợ 2
“ Cứ yên tâm bê đi, tao sẽ đỡ đằng sau cho mày mà”.
Không hiểu sao lúc đó thấy yên tâm kinh khủng.
Có nghĩa là, sức mạnh của lời nói là to lớn vô cùng. Lời nói là câu chữ, và câu chữ thì chi phối cảm xúc, chi phối hành động. May mắn của loài động vật bậc cao là ở chỗ đó. Và bi kịch của động vật bậc cao cũng ở chỗ đó.
Chàng Sumo không thể béo giống như một câu chuyện ngụ ngôn, mộc mạc và hài hước. Tất nhiên đã là chuyện ngụ ngôn thì người ta không quên nhét vào nó một chút gọi là yếu tố nhân văn. Đành là không thể tránh khỏi, nhưng tôi nghĩ, nhiều tác phẩm nếu chẳng may có vì sơ xuất mà bỏ quên tính nhân văn bên trong thì nó vẫn sẽ rất hay, và còn thật nữa. Nhưng dù sao thì đây cũng là điều không thể tránh khỏi.
Khi cầm cuốn sách lên, tôi không định hình hay có bất cứ một kì vọng nào. Trước khi đọc bất cứ cái gì, có lẽ giữ một tráng thái dửng dưng như vậy là tốt nhất. Để mọi cảm xúc về sau trở nên khách quan, không bị sự kì vọng hay kì thì lấn lướt.
Đọc cuốn truyện này tôi có một cảm giác thật lạ kì về những mối liên hệ. Không biết nói lạ kì thì có đúng không, nhưng cũng chẳng biết dùng đến từ ngữ nào khác.
Đó là về mối liên hệ của cậu bé với mẹ, về mối liên hệ của cậu bé với bố, mối liên hệ của cậu bé với ông già, và mối liên hệ của cậu với những điều xảy ra xung quanh cuộc sống của cậu.
Cảm giác như cậu chỉ cần chuyển dịch một bước chân, thì lập tức những mối liên hệ đó sẽ quẫy đạp, để rồi từ từ gắn kết với nhau.
Bố cậu bé chết vì tự tự, những gì còn lại về ông nghe rất đau lòng
“Nếu ai đó bảo con vẽ bố, có lẽ con sẽ vẽ cái máy cạo râu trong phòng tắm, cái tên trên hộp thư báo, cái tủ có ba đôi giày và hai bộ quần áo tối màu; có lẽ con sẽ vẽ cả sự yên lặng... Nhiều bạn của con không được gần gũi bố nhưng đa phần chúng nó đều có quyền có một người-cha-trong-các-kỳ-nghỉ. Con ấy à, con đã rất thích có được điều đó, có một người-cha-trong-các-kỳ-nghỉ, một ông mặc quần short, trông buồn cười, động viên, kiên trì dạy con làm đống thứ linh tinh...".
Tôi không biết khi người ta rơi qua bao nhiêu tầng gác khi đó người ta đã nghĩ gì, lúc đó người ta đã nuối tiếc điều gì, muốn níu giữ điều gì, và những từ ngữ cuối cùng được bật ra khi gần chạm đất là gì. Có lẽ cả quãng thời gian đó chỉ giống như một giấc mơ. Và đến khi thân xác đập mạnh xuống đất tan ra làm trăm mảnh, thì giấc mơ đó sẽ được đẩy xuống một nấc sâu hơn. Và thế là mối liên hệ đó được chuyển sang một tầng sóng khác. Có thể nó mạnh mẽ hơn nhưng người ta đã không còn có thể nhìn thấy được, mỗi nửa đã ở một cảnh giới khác nhau. Và chỉ ít lâu sau, những hình dung sẽ dần dần tan biến. Tất cả chỉ là những bức tranh được vẽ lại, mà mỗi lần vẽ lại, những chi tiết lại cứ theo thế mà rơi rớt dần đi.
Cuốn sách mỏng tang, tôi thấy người ta bảo đọc xong nó sẽ đem đến rất nhiều điều.
Cái gì đó giống như là một số kĩ năng sống, để hiểu rõ chính mình, để tiết chế cảm xúc của mình, rồi cả cách hàn gắn nỗi đau và sự tuyệt vọng nữa. Đại khái vậy.
Không hiểu những điều tốt đẹp đó đã đến được tới phần nào bên trong tôi, nhưng phải công nhận rằng, sự vừa đơn giản lại vừa phức tạp của cuốn sách, đã khiến người đọc phải bối rối. Và sẽ nghĩ về nó một cách trân trọng, cho dù nó chỉ là một cuốn sách mỏng tang. Thiếu 3 trang nữa mới tròn một trăm.
Th.
cảm xúc !
Trả lờiXóa"Cái gì đó giống như là một số kĩ năng sống, để hiểu rõ chính mình, để tiết chế cảm xúc của mình, rồi cả cách hàn gắn nỗi đau và sự tuyệt vọng nữa. Đại khái vậy."
Trả lờiXóalúc đọc xong cuốn này đúng là có bối rối :D
mình vẫn luôn có thói quen k chịu làm rõ tại sao lại thích 1 cuốn sách nào đó