My cat is Bubu

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh




---
1,
Ngồi cắt lá hoa hồng mà thấy thời gian dài như vô tận, cắt hết lá này đến là khác, rồi còn phải so gốc để nó không bị ngắn quá hoặc không bị dài quá không mẹ về lại quát loạn nhà lên vì chẳng có ai cắm hoa hồng như thế.
mình nhớ đến chuyện NNA, mình giống như con Mận, có 10 hoa tay nhưng làm cái gì cũng xấu, người khác làm một lần thì mình phải làm đến 3 lần. Chả như chú Đàn bị cụt một tay mà thổi Hacmonica bài nào ra bài đấy, ngày chú vui thì con trâu đầu làng cũng biết, ngày chú buồn đến đàn chim cũng chẳng muốn đậu trên cành cây để nghe tiếng đàn của chú.
Chả thế mà Maika chả bảo " sao ở đây ai cũng nhã chỉ mỗi con này là không", mình bổ quả cóc cũng xấu í.

2,
Ngày nào đi làm về cái bạn bán điện thoại thẻ nhớ usb đồng hồ hỏng giá để nến thắt lưng vòng đeo tay mỹ phẩm không rõ chức năng khung ảnh túi xách v.v.. và v.v.. trước cửa nhà mình cũng nhìn mình bằng con mắt rất lạ kì. Mình không biết cuộc sống gắn với việc phải đi thuê nhà hết năm này qua năm khác, ban sáng thì đi thu mua đồng nát, đến tối trải cái bạt ra bán trên vỉa hè là như thế nào. Ngày xưa công an người ta còn hay đuổi, nhưng cứ thu cả cái bạt với tỉ thứ đồ bên trong về mà chả ai đến lấy, thế là không có tiền chuộc, mấy ông công an cũng tiếc xăng chẳng đến thu nữa.
Người ta sống đã như thế tới 10 năm nay rồi, từ cái hồi xe đạp vẫn có giá trị, mấy bạn sinh viên nghèo nghèo ham của rẻ đi xem đồ thoắt cái là thấy xe biến mất ngay...Không hiểu là do mình lớn lên hay cách sống của người ta văn minh lên mà dạo này chẳng thấy ai bị trộm cướp nữa (thế liên quan j đến việc mình lớn nhỉ?)
Chỉ ngại nhất mỗi khi về nhà, người ta lại dẹp hết cả đồ bày ở vỉa hè ra để mình lấy đường cho xe vào, lăng xăng chạy ra dắt xe cho mình, hỏi han rối rít....sao thấy thương ghê gớm.
-
Trong chuyện ba con Mận bị cả làng đồn là bị bệnh phong, nên ba nó "bị" mẹ nó nhốt trên gác. Nó phải phụ mẹ nó bán hàng thổi cơm, trông ba, nên nó chẳng có thời gian học bài, lúc nào cũng đứng bét lớp.
Đoạn này làm mình nhớ đến cậu bạn ở trên, nghe bảo nó đánh đàn giỏi lắm, hồi ở quê đi thi khắp tỉnh, mà lên đây thì mẹ nó chả có tiền cho nó vào nhạc viện, nó bảo nhà nó nói vào đấy chỉ để "đi đú" nên đỗ rồi mà chẳng cho học. Thế nên bây giờ nó ngồi bán điện thoại phụ mẹ, sạc điện thoại nó có cả một bao tải, bán rẻ lắm. Có mỗi 5k.

3,
trong truyện còn có một thằng Sơn. Thằng Sơn con ông ba Huấn suốt ngày dụ con bé Ba vào bụi cây làm chuyện người lớn thế là có ngày bị ba con bé Ba cưỡi trâu đỏ rực mắt đuổi khắp làng phải trèo lên cây. Chuyện này đúng là chỉ ở quê mới thế, cũng chỉ ở quê mới có kiểu giao lưu văn minh 7h tối thứ 7 cả làng thanh niên trai gái kéo nhau ra ghế đá trước ao cạnh sân đình ngồi thể hiện trêu nhau. Trai thì thể hiện là ta cá tính mạnh mồm biết đùa, gái thì cười hí hí e lệ như là "ôi em ngại lắm", xong rồi hôm sau đã thành đôi thành cặp ngay được.
Hồi mình bé về quê đã thấy các anh chị như thế. Giờ thì chẳng nữa. Người trong làng chẳng thèm yêu nhau, chắc tại biết nhau rõ quá. Bây giờ các chị gọi điện lên VOV giao thông tặng bài hát rồi để lại số điện thoại làm quen hẳn hoi, oách lắm. Các anh giai làng cũng ra Hà Nội rồi yêu các chị tỉnh khác. Dần dà trong làng chỉ còn lại toàn người già với trẻ con. "Chúng nó cứ đi đâu hết cả..." Các cụ cứ gặp nhau là lại bảo thế.

4,
trong truyện còn có thằng Tường. Cái thằng yêu anh trai bằng cả thế giới không thể không nhắc đến. Cái thằng lúc nào làm việc nhà cũng thấy tíu tít và hân hoan, rồi nó còn nuôi cả một con Cóc, yêu thương nó như người thân trong nhà, rồi đờ người ra khi con Cóc bị bắt mất. Sống trên đời, chỉ ước có được thằng em như nó. Nó là nhân vật mà chắc nhiều người đọc sẽ yêu quý nhất.

5, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh. Thật đấy.
Giống như vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, thì đây lại là một cuốn truyện tuyệt vời vỗ về tâm hồn con người biết bao nhiêu.
Các bác nhà văn cứ như thế, bảo sao cuộc đời cứ đẹp mãi!







Th.



1 nhận xét: