Vậy là mọi nhân vật đều đã chết, như thể họ sinh ra chỉ để chết thôi vậy. Như người bạn lái xe đồng hành của Nakata đã nói, thật ra sống như thế nào không quan trọng. Chết như thế nào mới là điều đáng quan tâm, nhưng cách sống sẽ lại ảnh hưởng đến cách chết. Như vậy có nghĩa là bằng mọi giá bạn phải sống tốt mới có thể chết một cách tử tế được. Đời là vậy, không có bất cứ cuộc đổi chác nào mà không vô lý và ngang trái.
Hôm nay đi xem một buổi ca nhạc cùng anh và hai anh chị bạn. Anh như người mộng du, tất cả những sự vật và con người ở đó không ai rơi vào tầm mắt của anh, không ai nắm bắt được anh. Trừ tôi. Anh như người không hề thuộc vào khoảng không gian đó, ở giữa rất nhiều người, anh như một quả bóng đầy khí lơ lửng trong không trung, bay qua bay lại, nhưng không chạm vào bất cứ ai, cũng không để ai nhìn thấy...
Cũng vào thời điểm đó, tôi đau buồn nhận ra. Chẳng có điều gì là mãi mãi đối với bản thân tôi. Mọi nỗi đau được lập trình để tuột qua. Kể cả những nỗi nhớ, và những sự mất mát về tâm hồn.
Tôi là du khách cô đơn đứng trên boong tàu, mọi người là biển lớn. Bàu trời thì màu xám, hòa vào với biển xa xôi.
Tôi sẽ sống như Nakata, nói đúng hơn. Tôi sẽ cố gắng sống như ông. Vậy thôi.