My cat is Bubu

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Cha ơi, mình đi đâu?

Một người chị của tôi đã từng chia sẻ, rằng khi về nước, chị bắt đầu làm việc tại một trung tâm bảo trợ trẻ tật nguyền. Tôi không nhớ rõ chị đã làm ở đó bao lâu, một năm - gần một năm. Chỉ biết rằng bây giờ chị vẫn còn có những nỗi sợ, sự ám ảnh rằng sau này những đứa con chị sinh ra cũng sẽ mang nhưng khiếm khuyết về cả thể chất những tâm hồn như vậy. Và ngày hôm nay nỗi sợ đó cũng lớn lên trong tôi một nấc...

Đọc xong "cha ơi, mình đi đâu?", tôi không biết phải nghĩ gì, nên cảm thấy như thế nào. Tôi không muốn thương cảm người cha đó, ắt hẳn đó là điều ông luôn không muốn. Tôi cũng không muốn lại gần lũ trẻ nếu tôi có thể ở đó, vì tôi hiểu người cha thực tế đó không cần những sự giả bộ quan tâm cũng như chẳng hề trách móc những sự xa lánh vốn có mặc nhiên. Đáng tiếc là ông đã không kể nhiều hơn về Josee, người đã ở bên lũ trẻ trong một thời gian dài, người đã hứng chịu không biết bao nhiêu câu bông đùa quái ác và cay nghiệt của ông. Tôi muốn được hiểu và biết nhiều hơn về người đã phát ngôn "trong đầu các cháu chỉ toàn rơm" ấy.

Tôi những muốn được ngồi cạnh người đàn ông khắc khổ ấy, người đàn ông đã tự dằn vặt bản thân suốt phần còn lại của cuộc đời từ ngày ra đời của một đứa trẻ, rồi hai đứa trẻ..

Từ lúc bước lên chiếc Camaro, Thomas, 10 tuổi, không ngừng hỏi, như thằng bé vẫn thường làm: “Ba ơi, mình đi đâu?”
 Thoạt tiên, tôi trả lời: “Mình về nhà.”
 Một phút sau, cũng với vẻ ngây thơ như vậy, nó lại đặt ra cùng câu hỏi ấy, nó không hiểu gì cả. Đến lần hỏi thứ mười “Ba ơi, mình đi đâu?” thì tôi không trả lời nữa…
 Ba cũng chẳng biết rõ chúng ta đi đâu, Thomas tội nghiệp của ba à. Chúng ta đi loanh quanh. Chúng ta đâm thẳng vào tường. 
Một đứa con tật nguyền, rồi hai đứa.
 Tại sao không là ba…

Ông muốn những đứa trẻ được nhìn bầu trời, được cùng ông nghe những bản nhạc, ông hay có liên tưởng về chúng từ những bức tranh của những họa sĩ nổi tiếng....Tôi vẫn nhớ người ta hay trách Murakami thường khoe kiến thức nhiều quá trong những kiệt tác của ông, nhưng Fournier thì không như vậy, bên trong ông là cả một thư viện quý báu , nhưng đứng trước hai chú chim sẻ lông xù của mình, ông hoàn toàn trắng tay.
Ông hoàn toàn cô độc.

Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay.
 Chẳng có ai giơ tay cả.
 Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó, như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần. 
Tôi có tới hai ngày tận thế.

---

Tôi luôn có dự cảm về một ngày trời nắng đẹp, ngồi trước một mặt hồ yên lặng buồn bã, được bạn mời một cốc trà thơm, và nói với nhau về những nỗi buồn của cuộc đời. Sau đó cả hai cùng nhảy xuống.


Th.
12/2012

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Chuyện con Mèo dạy Hải Âu bay.

Chí vẽ đẹp quá, khiến người đọc có cảm giác biết bao nhiêu tình cảm anh đã dồn cả vào lũ mèo và con chim. Lâu rồi mới cảm thấy một phần tuổi thơ khẽ nhấc cái đuôi của nó lên một chút, đoạn ấn tượng hơn cả là đoạn Zorba ở dưới cống với đàn chuột.

Vậy thôi.


Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Kafka bên bờ biển (2)

22 Sep.

Vậy là mọi nhân vật đều đã chết, như thể họ sinh ra chỉ để chết thôi vậy. Như người bạn lái xe đồng hành của Nakata đã nói, thật ra sống như thế nào không quan trọng. Chết như thế nào mới là điều đáng quan tâm, nhưng cách sống sẽ lại ảnh hưởng đến cách chết. Như vậy có nghĩa là bằng mọi giá bạn phải sống tốt mới có thể chết một cách tử tế được. Đời là vậy, không có bất cứ cuộc đổi chác nào mà không vô lý và ngang trái.

Hôm nay đi xem một buổi ca nhạc cùng anh và hai anh chị bạn. Anh như người mộng du, tất cả những sự vật và con người ở đó không ai rơi vào tầm mắt của anh, không ai nắm bắt được anh. Trừ tôi. Anh như người không hề thuộc vào khoảng không gian đó, ở giữa rất nhiều người, anh như một quả bóng đầy khí lơ lửng trong không trung, bay qua bay lại, nhưng không chạm vào bất cứ ai, cũng không để ai nhìn thấy...

Cũng vào thời điểm đó, tôi đau buồn nhận ra. Chẳng có điều gì là mãi mãi đối với bản thân tôi. Mọi nỗi đau được lập trình để tuột qua. Kể cả những nỗi nhớ, và những sự mất mát về tâm hồn.

Tôi là du khách cô đơn đứng trên boong tàu, mọi người là biển lớn. Bàu trời thì màu xám, hòa vào với biển xa xôi. 

Tôi sẽ sống như Nakata, nói đúng hơn. Tôi sẽ cố gắng sống như ông. Vậy thôi.


Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Kafka bên bờ biển

Tôi có cảm giác anh ta là một người rất chắc lép, sòng phẳng y như bố của mình.
Tôi dõi theo anh ta, cảm nhận những nỗi đau, những bối rối, và cả những khoái cảm và sự mãn nguyện khi anh ta một mình tắm chuồng giữa trời nắng, cùng anh ta sợ hãi vào những đêm đầu tiên trong rừng...và tất cả những cảm giác đó đều được tính phí.
Bù lại, suốt ba tuần xa nhà, anh ta ở bên và cười cợt những gì diễn ra xung quanh tôi, cho tôi vui, cho tôi buồn, rồi sau đó cho tôi tụt dốc thảm hại khi trở về. Và ngày hôm nay, ngày thứ 4 về nhà. Anh ta mới dần buông bỏ tôi, cho tôi nhận cảm giác bẽ bàng nhất, buồn bã nhất.

5-9

1,Nhưng sự đối đãi lạnh nhạt của các em trai không làm Nakata phiền lòng. Lão ở một mình đã quen và thực tế, lão lại căng thẳng khi người ta cố tỏ ra ân cần với lão. Lão cũng không hề nổi giận khi ông em họ phá tán món tiền dành dụm cả đời của lão. Cố nhiên, lão hiểu chuyện xảy ra như thế là đáng tiếc, nhưng cả vụ đó cũng không làm lão thất vọng.