Đọc xong "cha ơi, mình đi đâu?", tôi không biết phải nghĩ gì, nên cảm thấy như thế nào. Tôi không muốn thương cảm người cha đó, ắt hẳn đó là điều ông luôn không muốn. Tôi cũng không muốn lại gần lũ trẻ nếu tôi có thể ở đó, vì tôi hiểu người cha thực tế đó không cần những sự giả bộ quan tâm cũng như chẳng hề trách móc những sự xa lánh vốn có mặc nhiên. Đáng tiếc là ông đã không kể nhiều hơn về Josee, người đã ở bên lũ trẻ trong một thời gian dài, người đã hứng chịu không biết bao nhiêu câu bông đùa quái ác và cay nghiệt của ông. Tôi muốn được hiểu và biết nhiều hơn về người đã phát ngôn "trong đầu các cháu chỉ toàn rơm" ấy.
Tôi những muốn được ngồi cạnh người đàn ông khắc khổ ấy, người đàn ông đã tự dằn vặt bản thân suốt phần còn lại của cuộc đời từ ngày ra đời của một đứa trẻ, rồi hai đứa trẻ..
Từ lúc bước lên chiếc Camaro, Thomas, 10 tuổi, không ngừng hỏi, như thằng bé vẫn thường làm: “Ba ơi, mình đi đâu?”
Thoạt tiên, tôi trả lời: “Mình về nhà.”
Một phút sau, cũng với vẻ ngây thơ như vậy, nó lại đặt ra cùng câu hỏi ấy, nó không hiểu gì cả. Đến lần hỏi thứ mười “Ba ơi, mình đi đâu?” thì tôi không trả lời nữa…
Ba cũng chẳng biết rõ chúng ta đi đâu, Thomas tội nghiệp của ba à. Chúng ta đi loanh quanh. Chúng ta đâm thẳng vào tường.
Một đứa con tật nguyền, rồi hai đứa.
Tại sao không là ba…
Ông muốn những đứa trẻ được nhìn bầu trời, được cùng ông nghe những bản nhạc, ông hay có liên tưởng về chúng từ những bức tranh của những họa sĩ nổi tiếng....Tôi vẫn nhớ người ta hay trách Murakami thường khoe kiến thức nhiều quá trong những kiệt tác của ông, nhưng Fournier thì không như vậy, bên trong ông là cả một thư viện quý báu , nhưng đứng trước hai chú chim sẻ lông xù của mình, ông hoàn toàn trắng tay.
Ông hoàn toàn cô độc.
Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay.
Chẳng có ai giơ tay cả.
Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó, như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần.
Tôi có tới hai ngày tận thế.
---
Tôi luôn có dự cảm về một ngày trời nắng đẹp, ngồi trước một mặt hồ yên lặng buồn bã, được bạn mời một cốc trà thơm, và nói với nhau về những nỗi buồn của cuộc đời. Sau đó cả hai cùng nhảy xuống.
Th.
12/2012