Mùa đông là khi những dự cảm trở nên mãnh liệt và nồng ấm hơn, có lẽ để bù lại phần nào sự khắc nghiệt và lạnh lùng của thời tiết.
Ngoài bìa của cuốn sách bạn viết cho tôi trong phần kí tặng
“ Nhân một ngày lạnh phát điên” 11.01.11
Khi chưa bắt đầu, tôi tự nhủ, nếu là chuyện tình yêu thì băng tuyết cỡ nào nó cũng sẽ rất nóng, còn gió máy các kiểu thế này thì chắc là ở phần kết người ta sẽ phải xa nhau.
----
Người ta hay nhắc tới “Cưỡng cơn gió bấc” như một cơn gió lành, như thể đó là một tình yêu long lanh, đẹp đẽ và nếu có thể thì cũng đáng để mơ ước.
Tất nhiên là nếu mơ ước thì người ta sẽ chỉ mơ ước ở khía cạnh thế giới này chỉ có Emma và Leo mà thôi, hai con người hay ho đó tuyệt đối chỉ thuộc về nhau mà thôi, không có ai khác, không điều gì khác, không cả những rào cản đẹp đẽ không thể phá vỡ với những cái tên chỉ nghe thôi mà đã thấy chạnh lòng , ví dụ như là “gia đình”.
Đây là quyển sách thứ ba có lối viết theo kiểu thư qua thư lại mà tôi đã đọc – quyển đầu tiên là Cô đơn trên mạng ( tác giả khéo xây dựng câu chuyện nhỏ xung quanh rồi lại còn khéo khoe kiến thức sinh học nhỉ, đọc xong mà cũng thấy suýt ốm ), thứ hai là Nơi cuối cầu vồng ( kiểu tuyệt hay tuyệt hồi hộp và tuyệt..con gái ấy, thích mê lên được :x ) .. thế nên cũng không còn lạ lẫm và bị thấy quá thích thú với kết cấu của Cưỡng cơn gió bấc nữa. Đọc được vài trang thì chỉ tò mò xem tác giả sẽ “bôi” câu chuyện khéo léo cỡ nào, vì kiểu gì mà họ chả..không gặp nhau.
Đại khái đây là một chuyện tình qua email thông minh gây tò mò và tạo nhiều cảm xúc lạ. Hai anh chị Leo và Emmi gửi email cho nhau liên tục, gần như cả quyển là email email và email, các câu chuyện xung quanh cũng được kể bằng email, chứ không phải vài ba đôi dòng lại là chuyện người chuyện đời của khi cô em gái khi cô bạn thân khi anh bạn đồng nghiệp như trong Cô đơn trên mạng ) .
Giữa những email của Leo và Emmi là những đoạn nghỉ, những đoạn nghỉ không cố định về thời gian, khi tính bằng giây, lúc là phút, lúc là ngày, đôi khi là tuần. Quãng nghỉ của những bức thư phụ thuộc vào cảm xúc của con người. Chỉ có điều họ chậm lại không phải vì họ chán nhau, không phải vì họ giận nhau, chỉ là họ cần những quãng lặng, để quên đi cái giấc mơ u mê không hiện thực mà họ đang bám vào. Đôi khi rời bỏ cũng là để thể hiện trách nhiệm, để thể hiện sự yêu thương thật lòng.
Ấn tượng mạnh mẽ nhật mà Daniel Glattauer mang lại cho tôi là cách ông để Emmi cùng Leo giao tiếp với nhau, lời thoại thông minh và hóm hình, hai con người thông minh với những cá tính khác biệt xuất hiện cùng lúc rồi cãi nhau trước mặt bạn, điều đó sẽ làm bạn không thể không thấy thú vị :
Emmi: Chúc một lễ giáng sinh vui vẻ và Năm Mới tốt lành.
Emmi Rothner.
2 phút sau
Trả lời :
Chị Emmi Rothner thân mến, chúng ta quen nhau còn ít hơn là con số 0 trong trĩnh, tuy vậy tôi rất biết ơn đã được chị gửi cho bức thư tập thể thắm thiết và vô cùng độc đáo! Chị nên biết rằng tôi yêu thư tập thể gửi đến một tập thể mà tôi không phải là thành viên.
Kính chào. Leo Leike.
Một đoạn không mang tính nội dung bao hàm tình cảm to tát gì, vì nó nằm ngay phần đầu, nhưng tôi đặc biệt thích. Tôi rất thích cái cách phủ đầu đanh đá rồi liên tiếp dùng phủ định phủ phủ định của Leo. Thích cả cách đặt ra hàng chuỗi câu hỏi và cách thể hiện bản lĩnh cứng rắn mạnh bạo không ngại ngùng của Emmi về sau.
Đúng như người ta đã nói, những cuộc đối thoại trong cuốn sách này là những cuộc đối thoại đầy ma mị, và cuốn hút. Mọi ngôn từ đều toát lên sự thông minh đanh đá đáng yêu rất hợp thời. Những câu chữ mà sức cuốn hút của nó đã tạo nên cả một vòng tròn số phận.
Nhưng cách hành văn thông minh, những đoạn hội thoại gây thích thú, những pha hồi hộp lo lắng cho số phận của nhân vật khiến tim đập loạn xạ không đủ để khiến người ta yêu hay ghét tác phẩm.
Cá nhân tôi thì tôi không thích tình yêu này ( không phải là tác phẩm này nhé ). Bởi nó thiếu sự quằn quại mê đắm của cô đơn trên mạng, thiếu những tình huống éo le thực tế hồi hộp của Nơi cuối cầu vồng, nó đơn giản chỉ là sự chơi đùa của câu chữ cùng những cảm xúc, tất cả được bó gọn lại trong chiếc hộp mê cung của tác giả, rồi sau đó được tác giả bày ra tung hứng theo ý của mình.
Đây thực sự là một tác phẩm hợp thời như đã nói ở trên. Nó hợp thời vì nó là thứ tình yêu nảy sinh khi bên cạnh con người ta đã có một cuộc sống đủ đầy, không có gì phải phàn nàn nhưng ở một góc khuất nào đó vẫn cảm thấy trống vắng như tâm trạng của Emmi .
Trong xã hội cũ người ta đau đáu vì chiến tranh, người ta không có nhiều thời gian cho sự cô đơn vì mọi sức lực tâm trí đã dồn cả cho sự đấu tranh, chờ đợi và hi vọng.
Trong xã hội đỡ cũ hơn người ta lo lắng về tiền bạc, người ta chỉ biết đến cái hiện thực đang bày ra trước mắt, là cơm cần phải ăn bao nhiêu bữa, chia làm bao nhiêu bát, hôm nay ăn ít ngày mai liệu có được ăn nhiều .
Người ta cần nhiều thời gian để lo cho hiện tại và thực tế. Những phương tiện giao tiếp vỏn vẹn chỉ có mặt đối mặt hoặc thi thoảng là thư tay. Mọi thứ chậm hơn, cổ lỗ sĩ hơn, và phần nào đó sự khó khăn chậm chạp khiến những mối giao tiếp này cũng có ý nghĩa hơn.
Còn ngày nay khi mọi thứ đã được bày ra trước mặt, nhu cầu của con người cũng trở nên cấp tiến hơn, khó được thỏa mãn hơn. Một người chồng hiểu mình, tôn trọng mình, yêu thương mình chưa chắc là đã đủ. Mọi thứ cứ phải nóng bỏng như film lãng mạn, hồi hộp như film hành động, gây nhiều bức xúc như film tâm lý, thế mới đã !
Và Leo đã đem đến cho Emmi điều đó.
Đó chính là lý do tôi không thích tình yêu này. Đôi lúc tôi nghĩ, “tôi không thích thứ nhu cầu này”, vì tôi không cho rằng những yếu tố đủ để tạo nên một tình yêu. Vì tình yêu được gây dựng nên không chỉ riêng bởi cảm xúc.
Tôi rất yêu quý Daniel vì tôi cảm nhận được sự lo lắng cho con người hiện đại của ông. Có lúc tôi còn hoang tưởng nghĩ rằng ông đã thở dài sau từng đoạn tán tính nhau của hai nhân vật chính. Ông đã khiến tôi lo lắng cho Emmi, tức giận với Emmi, và khiến tôi phải nhìn lại tình yêu của chính mình.
Một phần nào đó anh cũng thả lỏng cho tôi dong chơi giống như sự thoải mái đồng thời tin tưởng và tôn trọng Bennard dành cho Emmi. Và đôi khi đang dong chơi một mình mà không có anh, phải thú nhận rằng tôi đã thấy mình cô đơn và lạc lõng, sự cô đơn lạc lõng rất đỗi dư thừa õng ẹo đầy trưởng giả. Tôi đã quá hạnh phúc và đủ đầy, nhưng những lúc mềm yếu đòi hỏi đó, tôi muốn anh phải yêu chiều tôi nhiều hơn nữa, nếu không sẽ không vì lý do gì cả, từng mãnh cảm xúc mong manh nào đó trong tôi sẽ vỡ vụn ra. Thật là nhảm nhí vô cùng. Tôi đã từng có “cơ hội” để có thể biến mình thành Emmi, nhưng có lẽ vì tôi may mắn hơn Emmi, nên anh của tôi đã vừa là Bennard, vừa là Leo khiến tôi đã đang và sẽ luôn yêu say đắm không ngừng
Có lẽ chính vì những cảm xúc cá nhân này mà mối thiện cảm của tôi dành cho Daniel ngày một lớn.
Có một điều tôi đã không làm giống những độc giả khác, không phải vì tôi cố tỏ ra đặc biệt hay lập dị, chỉ đơn giản là vì tôi không có nhu cầu, đó là tôi đã không tìm đọc tiếp Con sóng số 7, để xem sau đó Emmi và Leo sẽ ra sao.
Như tôi đã nói đấy. Tôi chẳng quan tâm đến tình yêu của họ, vì Emmi không chỉ cần Leo, cô cần phải có cả hai người.
Cuối cùng thì tôi vẫn không có được câu trả lời cho cá nhân mình. Tôi thích kết cấu, thích cách hành văn, thích những đoạn đối thoại, thích tác giả, nhưng lại không thích thứ tình yêu này.
Thế cuối cùng là tôi có thích tác phẩm này không nhỉ ? *cười*
Th*
